logo
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team
Sign in Sign up
Prev
Next
Sign in Sign up
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện

Nấm Độc Se Duyên - Chương 4

  1. Trang chủ
  2. Nấm Độc Se Duyên
  3. Chương 4
Prev
Next

Bác sĩ Giang khẽ hắng giọng, nói thẳng:

“Dì gọi tôi đến đây là để xem mắt.”

Mặt tôi đỏ bừng, âm thầm trách mẹ quá mức thẳng thắn.

Đang nghĩ cách phá vỡ sự ngượng ngùng, bác sĩ Giang đã bắt đầu tự giới thiệu:

“Giang Châu, 27 tuổi, độc thân chưa từng kết hôn, trên mạng không có bất kỳ người yêu cũ nào, cao 1m83, nặng 71kg*, bác sĩ khoa cấp cứu Bệnh viện Nhân dân thành phố A.”

Những điều kiện khác tôi đều bỏ qua, chỉ nhớ mỗi câu: Trên mạng không có bất kỳ người yêu cũ nào.

Xì.

Đồ tệ bạc.

Nhưng bác sĩ Giang vừa giới thiệu xong, liền im lặng nhìn tôi.

Tôi ngẩn ra hai giây, bắt đầu lúng túng giới thiệu về mình:

“Châu Tư Nhiễm, 25 tuổi, có ba người yêu cũ, thời gian quen không lâu. Một người ngoại tình, một người định b ạ o h à n h tôi nhưng bị tôi phản kháng lại, còn một người thì chia tay trong hòa bình. Cao 1m62, nặng… 50 kg*, họa sĩ vẽ tranh minh họa.”

Ừ thì cân nặng, tôi có làm tròn một chút.

Thật ra là 54, nhưng cố gắng làm tròn xuống 50.

Bác sĩ Giang sững người một lát, rồi khẽ nhếch môi cười:

“Thật ra không cần giới thiệu chi tiết như vậy đâu.”

Tôi không biết phải nói gì, chỉ gật đầu.

Nhưng trong lòng lại thầm mắng anh không trung thực. Trên mạng không có bất kỳ người yêu cũ nào ư? Chắc là nhiều đến mức không đếm nổi thì có.

(Truyện gốc cân nặng nam chính là 142 cân Trung Quốc mình đổi thành 71kg, 1 cân TQ = 0,5kg. Còn nữ chính là 100 cân, chưa làm tròn là 109 cân, mình đổi thành 50kg và 54kg)

10.

Tôi cứ tưởng, buổi xem mắt kỳ quặc này của mẹ tôi đã kết thúc ở đó.

Tôi và bác sĩ Giang có thêm nhau trên WeChat, nhưng chẳng mấy khi nói chuyện, chỉ dừng lại ở mức “thả tim qua lại”.

Cũng phải thôi.

Bác sĩ Giang vừa đẹp trai vừa giàu có, chắc chắn trong bệnh viện có hàng tá nữ bác sĩ và y tá vây quanh, đến lượt tôi sao?

Nhưng mà…

Tôi thì bỏ cuộc, nhưng mẹ tôi thì không.

Tối thứ Sáu, mẹ đưa tôi hai tấm vé xem phim, nói rằng Du Du rủ tôi đi xem phim kinh dị.

Tôi: ??

Đừng đùa nữa, Du Du đi xem phim kinh dị mà không mang theo bỉm, tôi sợ cô ấy sẽ tè ra quần mất.

Nửa tin nửa ngờ, tôi gọi điện cho Du Du. Con nhóc nói dạo này cô ấy thích một chàng trai mê phim kinh dị, muốn tôi đi cùng để tập can đảm trước.

Lý do này đúng kiểu cô ấy, Du Du nổi tiếng là “não yêu đương”.

Tôi đành đồng ý.

Thế nhưng, đến 9 giờ 30 tối, tôi không đợi được Du Du ở rạp chiếu phim, mà lại thấy bác sĩ Giang.

“Bác sĩ Giang?”

Dù đã tan làm, anh ấy vẫn mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây đen.

Phong thái cao ráo, thanh lịch, thuộc kiểu người nổi bật nhất giữa đám đông.

Bác sĩ Giang bước tới, dừng lại trước mặt tôi.

Vì chênh lệch chiều cao, tôi phải ngước lên nhìn anh ấy, “Bác sĩ Châu, trùng hợp vậy, anh cũng đến xem phim à?”

Anh ấy im lặng một lát, rồi thở dài:

“Quyết tâm bắt tôi đổi họ thật sao?”

Tôi: ?

Tôi: !

“Xin lỗi.” Tôi hoàn hồn, nhớ ra mình lại gọi sai tên anh ấy.

Đang định xin lỗi, thì Giang Châu đã phẩy tay:

“Thôi, phim sắp chiếu rồi.”

Dù có vô tâm đến mấy, tôi cũng hiểu ra đây lại là kế hoạch của mẹ tôi.

Chỉ có thể ngoan ngoãn cầm vé phim, theo sau bác sĩ Giang.

Tôi và anh cùng xem một bộ phim kinh dị chiếu đêm.

Cũng hơi đáng sợ, nhưng mà…

Nam quỷ trong phim đẹp trai quá, tôi không nhịn được mà mê mẩn, ánh mắt dán chặt vào màn hình lớn, không rời một giây nào.

Đột nhiên——

Một khuôn mặt nữ quỷ vặn vẹo, đáng sợ chiếm trọn màn hình lớn.

Rạp chiếu phim vang lên tiếng hét thất thanh liên tiếp, chỉ có tôi thở dài một tiếng.

Xui xẻo thật, làm gián đoạn việc tôi ngắm trai đẹp.

Bên cạnh, bác sĩ Giang quay sang nhìn tôi, “Không sợ à?”

Tôi lắc đầu, buột miệng:

“Tôi cũng muốn sợ lắm, nhưng mà nam quỷ đẹp trai quá.”

Nói xong mới thấy không ổn.

Dù gì bác sĩ Giang cũng coi như là đối tượng xem mắt của tôi, vậy mà tôi lại mơ mộng về người đàn ông khác ngay trước mặt anh ấy, đúng là không ổn chút nào.

Vì vậy, tôi vội quay đầu lại.

“Châu… bác sĩ Giang, tôi…”

Câu nói bỗng dừng lại.

Trong ánh sáng mờ nhạt của rạp chiếu, tôi ngẩn người nhìn khuôn mặt của bác sĩ Giang.

Nhìn vài giây, tôi chậm rãi quay đầu, nhìn về phía màn hình lớn——

Trên đó vừa vặn là cận cảnh khuôn mặt của nam quỷ.

Dù hóa trang đậm, da mặt trắng bệch, nhưng nếu nhìn kỹ, ngũ quan vẫn đẹp trai đến mức không thể tả.

Hơn nữa.

Khuôn mặt của nam quỷ và bác sĩ Giang giống hệt nhau.

Tôi run rẩy, lại quay sang nhìn anh:

“Anh… và… anh ta…”

Bác sĩ Giang cười, nhét ly Coca lạnh vào tay tôi, giọng bất đắc dĩ:

“Bây giờ mới nhận ra à.”

Tôi uống một ngụm Coca, luồng khí lạnh và ga trong ly xộc thẳng vào dạ dày.

Tôi định cảm thán anh ấy còn kiêm thêm nghề diễn viên, nhưng vừa mở miệng:

“Ợ.”

… Tôi chỉ muốn chui xuống đáy ly Coca này mà c h ế c cho xong.

11.

Phim kết thúc, bác sĩ Giang tiễn tôi về nhà.

Tàu điện ngầm đã ngừng chạy, xe buýt cũng không còn chuyến, mà anh ấy thì không lái xe vì hôm nay bị cấm biển số*.

(Ở Trung Quốc, một số thành phố lớn áp dụng chính sách hạn chế lưu thông theo biển số xe để giảm ùn tắc giao thông và ô nhiễm môi trường. Quy định này thường dựa trên các con số cuối cùng của biển số xe và áp dụng theo từng ngày trong tuần.)

Tôi định gọi xe, nhưng tay vừa giơ lên đã bị ngăn lại.

Bác sĩ Giang có đôi mắt rất đẹp, anh ấy cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sáng lấp lánh.

“Nhà cô Châu cũng gần đây mà, đi bộ về nhé.”

Tôi như chìm vào ánh mắt đó, ngẩn ngơ gật đầu, chẳng kịp phản ứng gì.

Quả nhiên, con người là sinh vật sống bằng thị giác, đặc biệt là loại người như tôi.

Nếu là chàng trai khác nói câu này, tôi có lẽ sẽ nghi ngờ anh ta keo kiệt. Nhưng bác sĩ Giang nói vậy, tôi chỉ thấy lãng mạn vô cùng.

Bầu trời đêm, ánh trăng, ánh đèn vàng nhạt, làn gió đêm dịu dàng.

Tất cả dường như đẹp đến mức không thể tin nổi.

Nhưng mà…

Mười phút sau, một cơn mưa giông bất chợt ập đến. Tôi và anh ấy không kịp tránh, không bắt được xe, cũng chẳng tìm được mái hiên, cứ thế bị mưa xối ướt nhẹp trên vỉa hè.

Nhìn váy áo ướt sũng, tôi thầm than trong lòng, đâu rồi cái khung cảnh lãng mạn, đi dạo dưới ánh trăng mơ mộng?

Lúc này, anh ấy cũng chẳng màng đến khoảng cách nam nữ, nắm lấy tay tôi, chạy như bay qua nửa con phố mới tìm được một mái hiên trú mưa.

Bác sĩ Giang trông có vẻ rất áy náy.

“Hay là, tôi cởi áo sơ mi cho cô nhé?”

Lời đề nghị khiến tôi giật mình từ chối ngay lập tức.

Áo sơ mi của anh ấy cũng ướt sũng rồi, đưa tôi cũng chẳng ích gì.

Hơn nữa, nếu bác sĩ Giang cởi áo sơ mi, rồi để trần chạy giữa phố… thì thật không ổn chút nào.

Giang Châu bắt đầu mở ứng dụng đặt xe trên điện thoại. Không biết là vô tình hay cố ý, anh ấy đứng chắn trước mặt tôi, che hết mọi cơn gió lạnh thổi tới.

Khoảng hơn mười phút sau, xe đến.

Bác sĩ Giang để hai bàn tay lên đầu tôi, che mưa để dẫn tôi băng qua vỉa hè lên xe.

Nhưng thật ra, cái cách che mưa này chẳng có tác dụng mấy, vì nước mưa lạnh buốt từ tay anh ấy cứ thế chảy thẳng vào cổ áo tôi.

Trên đường về, cả hai im lặng đến lạ.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 4"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Hẻm Truyện Logo

Toàn bộ nội dung và hình ảnh trên Hẻm Truyện được bên thứ ba đăng tải. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đặc biệt là liên quan đến bản quyền hoặc các vấn đề khác, xin vui lòng liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ và xử lý trong thời gian sớm nhất. Mọi thông tin xin liên hệ fanpage: Hẻm Truyện.

© 2025 Hẻm Truyện. All rights reserved.

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện