logo
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team
Sign in Sign up
Prev
Novel Info
Sign in Sign up
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện

Ngụy Nhân - Chương 6 - Hết

  1. Trang chủ
  2. Ngụy Nhân
  3. Chương 6 - Hết
Prev
Novel Info

Hướng Dã rơi nước mắt.

 

Trên mặt đầy vẻ hối hận, đôi mắt đỏ hoe, trông như thật lòng hối cải.

 

Tôi nhìn anh ta, rút tay ra: “Không được.”

 

“Tôi gọi anh đến, không phải để tái hợp, mà là để nói chuyện ly hôn.”

 

“Hơn nữa anh biết rồi đấy, sự hối hận của anh đối với tôi không có bất kỳ ý nghĩa nào.”

 

“Tôi không cần sự hối hận của anh, tôi chỉ cần giữa chúng ta, dù là trong thực tế hay trên pháp luật, đều không còn bất kỳ ràng buộc nào!”

 

“Không được!”

 

Hướng Dã kích động đứng bật dậy: “Anh không đồng ý ly hôn!”

 

“Em không muốn nhìn thấy anh, anh rời đi là được. Chỉ cần không ly hôn, anh có thể đồng ý vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt em.”

 

Tôi nhíu mày nhìn người trước mắt, đột nhiên cảm thấy anh ta thật sự điên rồi: “Như vậy có ý nghĩa gì?”

 

“Ly thân đủ một năm, tôi cũng có thể trực tiếp khởi kiện ly hôn.”

 

Hướng Dã không nói nữa, há miệng nhìn tôi, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, trông vô cùng chật vật.

 

Rất lâu sau, anh ta mới khàn giọng hỏi: “Rõ ràng em đã cho anh một cơ hội, tại sao không thể cho anh thêm một lần nữa?”

 

“Nhân Nhân, sau này anh thật sự không hề chạm vào Thẩm Kiều, tại sao em vẫn không tin?”

 

Tôi nhìn anh ta, bình tĩnh nói: “Cho dù không có Thẩm Kiều, sau khi mẹ tôi qua đời, tôi vẫn sẽ đề nghị ly hôn.”

 

“Tôi đã nói với anh rồi, đồng ý tái hôn là vì tôi không thể gánh nổi chi phí chữa bệnh cho mẹ.”

 

Hướng Dã khàn giọng gào lên: “Anh mặc kệ! Anh không quan tâm! Anh chỉ cần em…”

 

Anh ta còn chưa nói hết câu, trước mắt bỗng tối sầm lại.

 

Theo phản xạ, tôi lùi lại phía sau, một ly nước đá sượt qua tai tôi, đổ xuống phía sau lưng.

 

“Nguỵ Nhân, con tiện nhân, mày đã đi rồi thì tại sao còn quay lại!”

 

“Mày nên chết ở bên ngoài, vĩnh viễn đừng quay về!”

 

Tôi nghiêng đầu nhìn sang, lúc này mới phát hiện là Thẩm Kiều.

 

Cô ta cũng thay đổi rất nhiều, đã không còn vẻ ngoài xinh đẹp chói mắt khi từng đứng bên cạnh Hướng Dã khiêu khích tôi nữa.

 

Hiện tại cô ta tóc tai bù xù, trông như một kẻ điên.

 

“À, là cô à.”

 

Tôi mỉm cười nhìn người trước mặt: “Thứ tôi nhờ luật sư gửi cho cô, cô nhận được rồi chứ?”

 

Sắc mặt Thẩm Kiều lập tức trắng bệch, ánh mắt âm u trừng tôi, như muốn nuốt sống tôi vậy.

 

Hướng Dã khựng lại, mờ mịt hỏi: “Thứ gì?”

 

Tôi đứng dậy, bước về phía Thẩm Kiều, nhưng lời lại nói với Hướng Dã: “Người tình này của anh, đẹp thì có đẹp, chỉ là quá ngu.”

 

“Cô ta nghĩ gì vậy, còn tưởng giống như trước, có thể tùy tiện bôi nhọ tôi trên mạng, còn tôi thì không phản ứng, mặc cô ta muốn nói gì thì nói?”

 

“Thẩm Kiều, cô ra ngoài mà quên mang theo não à?”

 

Sau khi nghe xong lời tôi, sắc mặt Hướng Dã lập tức thay đổi.

 

Anh ta gần như lao nhanh tới trước mặt Thẩm Kiều, rồi không chút thương tiếc tát thẳng vào mặt cô ta một cái:

 

“Ai cho cô làm như vậy!”

 

Tôi có chút kinh ngạc nhìn cảnh trước mắt, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

 

Dù sao Hướng Dã vốn là người như vậy.

 

Khi yêu thì yêu đến tận xương tủy.

 

Không yêu nữa thì đối phương chỉ là bùn đất.

 

Thẩm Kiều ôm mặt, nhìn Hướng Dã rất lâu, rồi bật cười ngây dại:

 

“Còn ai nữa? Đương nhiên là anh rồi.”

 

“Anh rõ ràng biết tôi để ý anh đến mức nào, tôi đợi anh lâu như vậy, tự hạ mình, làm kẻ thứ ba không thể lộ ra ánh sáng vì anh!”

 

“Chỉ mong anh ly hôn rồi cưới tôi! Nhưng còn anh thì sao? Thà đi tìm cô ta tái hôn cũng không chịu cưới tôi!”

 

“Thà cứ kéo dài không chịu ký đơn ly hôn, cũng không thèm nhìn tôi một cái!”

 

“Rốt cuộc tôi đã làm gì có lỗi với anh!”

 

Hướng Dã lạnh lùng nhìn cô ta: “Cô xứng sao?”

 

“Lúc cô tìm tôi, tôi đã nói rồi, mọi thứ chỉ là chơi bời, đừng coi là thật.”

 

“Cô tự mình coi là thật, liên quan gì đến tôi?”

 

Những lời này chẳng khác nào rắc muối lên vết thương của Thẩm Kiều, cô ta hoàn toàn sụp đổ:

 

“Anh dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì!”

 

“Hướng Dã, đồ khốn nạn!”

 

“Tôi xong rồi, anh cũng đừng mong yên ổn! Xuống dưới mà đi cùng tôi đi!”

 

Nói xong, cô ta như phát điên, đột ngột lao vào người Hướng Dã.

 

Hướng Dã bị cô ta đẩy ngã giữa hai dãy ghế, rồi cô ta không biết từ đâu rút ra một con dao rọc giấy, đâm thẳng vào ngực anh ta!

 

Một nhát, hai nhát, ba nhát…

 

Phập, phập, phập…

 

Lưỡi d.a.o chạm vào da thịt phát ra âm thanh khiến người ta rợn người.

 

Tôi lập tức lùi lại, rời khỏi chỗ ngồi, tránh xa kẻ đã phát điên kia.

 

Rồi nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cảnh sát.

 

Bên tai là tiếng hét của nhân viên và khách trong quán.

 

Còn có đủ loại âm thanh hoảng loạn bỏ chạy.

 

Có người gan dạ lao lên, khống chế Thẩm Kiều, giật lấy hung khí trong tay cô ta, đè chặt cô ta xuống đất.

 

Thẩm Kiều vẫn còn chửi rủa, nhưng chửi một lúc lại bật cười, cười rồi lại im bặt.

 

Còn Hướng Dã, từ lâu đã ngã trong chiếc ghế chật hẹp kia, không còn động đậy.

 

Máu từ dưới người anh ta chảy ra, mùi tanh nồng khiến người ta buồn nôn.

 

Sau khi báo cảnh sát xong, tôi đứng tại chỗ, cả người lạnh toát.

 

Rõ ràng năm phút trước chúng tôi còn đang nói chuyện, vậy mà giờ anh ta đã nằm đó, không nhúc nhích nữa.

 

11

 

Hướng Dã chết rồi.

 

Bị Thẩm Kiều đâm liên tiếp mười nhát để trả thù, chết ngay tại chỗ.

 

Thậm chí không cần đưa đến bệnh viện, trực tiếp đưa đến nhà hỏa táng cũng được.

 

Sau khi mẹ Hướng biết chuyện, bị đả kích nặng nề, một hơi không lên được, ngất xỉu ngay tại chỗ.

 

Bị liệt.

 

Còn tôi, người vợ tái hôn đang chuẩn bị ly hôn, ngược lại lại trở thành người có quyền quyết định cuối cùng.

 

Nể phần di sản khổng lồ của Hướng Dã, tôi tốt bụng lo liệu hậu sự cho anh ta.

 

Tiện tay đưa mẹ Hướng vào viện dưỡng lão, định kỳ cho tiền, sau đó không còn đến thăm bà nữa.

 

Tôi cầm di sản của Hướng Dã, quay về phương Nam.

 

Tự mình mở studio, tự mình tìm hợp tác, tự mình vẽ tranh, tìm công ty.

 

Tự mình đầu tư cho chính mình.

 

Cho đến khi tác phẩm của tôi được nhiều người nhìn thấy hơn.

 

Cho đến khi cuộc sống của tôi trở nên tự do hơn.

 

Trên danh nghĩa, Hướng Dã vẫn là chồng tôi.

 

Dù đã ch.ế.t.

 

Nhưng một người phụ nữ góa chồng, so với một người độc thân chưa kết hôn, lại càng khiến người ta thương xót hơn.

 

Cũng dễ mang lại nhiều lợi ích hơn.

 

Dù không thể hiểu, cũng không muốn thừa nhận, nhưng hiện thực đúng là như vậy.

 

Nhưng không sao, với tôi điều đó không có bất kỳ ảnh hưởng nào.

 

Bởi vì, tiền còn hấp dẫn hơn bất kỳ mối quan hệ nào.

 

Hết

Prev
Novel Info

Comments for chapter "Chương 6 - Hết"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Hẻm Truyện Logo

Toàn bộ nội dung và hình ảnh trên Hẻm Truyện được bên thứ ba đăng tải. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đặc biệt là liên quan đến bản quyền hoặc các vấn đề khác, xin vui lòng liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ và xử lý trong thời gian sớm nhất. Mọi thông tin xin liên hệ fanpage: Hẻm Truyện.

© 2025 Hẻm Truyện. All rights reserved.

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện