logo
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team
Sign in Sign up
Prev
Next
Sign in Sign up
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện

Nhặt Được Của Rơi Đồng Thời Có Người Yêu - Chương 2

  1. Trang chủ
  2. Nhặt Được Của Rơi Đồng Thời Có Người Yêu
  3. Chương 2
Prev
Next

Sợ hãi trước thế lực đen tối, tôi bịa ra một cái tên và lớp học nào đó, đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ấy khi nói dối.

“Lưu… Liên… Tố.”

Trần Quyển thì thầm, nở nụ cười nửa miệng, lời cậu ấy như rắn độc dụ dỗ:

“Cậu đừng lừa tôi đấy nhé.”

“Nếu không, lần sau tôi mà bắt gặp cậu, thì sẽ không dễ dàng tha cho cậu đâu.”

6.

Tôi học khối 12 lớp 3 đó là lớp chuyên khối tự nhiên, hôm nay mới khai giảng mà lớp đã vô cùng náo nhiệt.

Hàng ghế sau, gần cửa sổ.

Chính là “quê hương” của tôi.

Vừa thấy tôi bước tới, Lâm Mặc – bạn bàn trên của tôi – đã giật mình la lên một tiếng:

“Trời ơi, Tư Tư, sao cậu lại đi kiểu tay chân cứ đều nhau thế này!”

Tôi tối sầm mặt mày, suýt chút nữa thì vấp ngã.

Vừa ngồi xuống, Lâm Mặc liền quay lại, chống cằm, vẻ mặt si mê nói với tôi:

“Tư Tư, cậu biết không? Lớp mình sắp có một học bá đẹp trai chuyển vào đấy!”

Trong lòng tôi còn đang bận nghĩ đến chuyện xấu hổ vừa nãy, đến mức chỉ muốn cuốn gói đồ mà trốn khỏi Trái Đất ngay trong đêm, nên cũng trả lời qua loa.

“Ồ, nam hay nữ?”

Lâm Mặc giận dỗi: “Tư Tư, cậu có thể bớt thờ ơ đi không!”

“Nghe bảo bạn mới học rất giỏi, điểm các môn tự nhiên được 290 lận! Trong lớp chỉ còn chỗ bên cạnh cậu còn trống thôi, cậu không thấy háo hức sao…”

Tôi cắt ngang, mỉm cười đáp:

“Cậu biết mà, hạt kê chẳng dành cho lợn nuốt đâu.”

Mà tôi, chính là “con lợn” đó.

Tuy là ủy viên học tập và đứng trong top của khối, nhưng giáo viên chủ nhiệm vẫn hay nói rằng tôi tính cách quá “nhí nhố,” ai mà ngồi gần sẽ bị tôi làm ảnh hưởng.

Vì thế, thầy đã quyết định đẩy tôi về hàng ghế cuối với tội danh “gây nguy hại cho an toàn công cộng.”

7.

Chuông báo hết tiết tự học buổi sáng vừa vang lên, tôi liền gục đầu xuống bàn ngủ bù.

Cốc cốc cốc.

Có ai đó đưa tay gõ lên mặt bàn tôi.

Giấc mơ đẹp bị quấy nhiễu, tôi cố nén cơn giận mà mở mắt ra.

Ánh mắt tôi từ từ ngước lên, và ngay khoảnh khắc nhìn thấy người trước mặt, tôi đơ người ra như một dấu chấm than khổng lồ.

Trong tầm mắt, Trần Quyển đứng trước bàn tôi, mặc bộ đồng phục sạch sẽ mới tinh, đeo chiếc cặp sách đen bên vai, cao ráo, thanh tú.

“Cậu Lê Tư, mình là bạn ngồi cùng bàn mới của cậu, Trần Quyển.”

“Lần đầu gặp mặt, mong cậu giúp đỡ nhiều.”

Trần Quyển cố ý nhấn mạnh mấy từ “Lê Tư, lần đầu gặp mặt,” nhướn mày nhìn tôi, cười đầy vẻ vừa xấu xa vừa quyến rũ.

Cậu ta đang chọc ngoáy tôi, tuyệt đối là cố tình!

Lòng tôi lạnh ngắt.

Đây rốt cuộc là mối nghiệt duyên gì chứ!

Lúc ấy tôi nào có nghĩ sẽ còn gặp lại cậu ta, nên mới bịa đại một cái tên.

Giờ thì hay rồi, không những tìm ra tôi, mà còn trở thành bạn cùng bàn với tôi.

Thế giới này thật kỳ diệu, đến cái vỏ ốc thần kỳ cũng chẳng thể nào kỳ diệu hơn thế.

Nhưng mà, cậu ta sẽ không thật sự đến để trả thù tôi đấy chứ?

Không lẽ người này ác đến mức muốn đánh tôi sao?

Tôi tự nhắc mình phải bình tĩnh.

Người xưa có câu, “giơ tay không đánh người cười với mình.”

Thế là tôi ngẩng đầu lên, đan hai tay lại đặt trên bàn, nở nụ cười rạng rỡ và thân thiện nhất có thể.

“Đúng vậy, cậu Trần, gặp nhau là có duyên, từ giờ chúng ta là bạn cùng bàn rồi, nhất định phải… đoàn kết thân ái, hòa thuận với nhau.”

Lê Tư, giỏi lắm!

Bốn lạng đẩy ngàn cân, logic chặt chẽ, không có gì sơ hở!

Lê Tư, mày đúng là một thiên tài!

Trong lòng, tôi tự cho màn trình diễn của mình điểm 9,99.

Nghe tôi nói xong, Trần Quyển thản nhiên kéo ghế ngồi xuống chỗ bên cạnh, nghiêng đầu nhìn tôi, trên môi vẫn là nụ cười quyến rũ đầy mê hoặc.

“Đúng là giữa bạn bè phải đoàn kết thân ái.”

“Nhưng mà, cô bạn nhỏ, cậu có biết tôi sẽ làm gì khi không vui không?”

Tôi hồi hộp nuốt khan, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh nhìn cậu ta:

“Cậu… cậu không được đánh tôi, như vậy là phạm pháp đấy!”

“Đánh cậu?”

Cậu ta lắc đầu, đuôi mắt khẽ nhếch lên với nụ cười tinh quái, đầy ý tứ.

“Tôi không có hứng thú đánh con gái.”

“Nhưng tôi có thể làm cậu khóc – kiểu hợp pháp cơ.”

8.

Gì cơ, dám đe dọa tôi?

Chẳng lẽ tôi là loại người sẽ khuất phục trước bạo lực sao?

Nghĩ lại thì… cũng rất có thể.

Vì vậy, tôi quyết tâm rằng tốt nhất là “nước giếng không phạm nước sông” với Trần Quyển.

Lặng lẽ lấy bài tập hè và bút ra, tôi ngậm miệng, bắt đầu chép đề thi tiếng Anh với tốc độ nhanh như bay.

Đến khi chép sang tờ đề thứ hai, nhìn vào hàng dài đáp án trắc nghiệm dày đặc, tự dưng trong lòng tôi trỗi lên chút cảm giác áy náy.

Thực ra, dù cho Trần Quyển có muốn “trả thù” tôi đi nữa thì cũng không thể trách cậu ấy hoàn toàn.

Vì rõ ràng là tôi gây chuyện trước.

Nghĩ vậy, tôi len lén liếc mắt nhìn về phía Trần Quyển.

Thấy cậu ấy đang nghiêng người, một chân gác lên thanh ngang ghế, chống tay nhìn tôi hì hục làm bài.

Không biết cậu ấy bắt đầu nhìn từ lúc nào nữa.

Trong mắt cậu ấy còn thoáng chút ý cười.

Tim tôi như nghẹn lại, đầu óc chưa kịp phản ứng thì mũi đã ngửi thấy hương xà phòng quen thuộc.

Cái mùi mang theo hơi ấm của tuổi trẻ, từ từ len vào khứu giác.

Mùi hương ấy mỗi lúc một đậm, càng lúc càng gần.

Cả người tôi cứng đờ, trong đầu thoáng hiện lên cả đống hình ảnh che mờ trên các bản tin thời sự, pháp luật.

Cậu ta định làm gì đây?

Giữa ban ngày ban mặt, nhân lúc người khác không đề

phòng? Định quyến rũ tôi sao?

Đồ tiểu nhân! Đê tiện!

Nhưng ngay lúc đó, Trần Quyển lười biếng thốt ra một câu, cắt đứt dòng tưởng tượng của tôi.

“Cậu chép nhầm thứ tự đáp án rồi.”

9.

Ngón tay tôi khẽ run lên, khó mà tin nổi, nhìn chằm chằm cậu ta.

“Cậu nói gì cơ?”

Trần Quyển khẽ nhếch mép, chỉ vào bài kiểm tra của tôi.

“Tôi nói là, câu trắc nghiệm tiếng Anh của cậu, ngay từ câu đầu tiên đã chép nhầm thứ tự rồi.”

Tôi nghiến răng, cúi đầu nhìn xuống.

Quả nhiên, cả bài thi trắc nghiệm đã bị sai hết thứ tự đáp án.

Tôi hít một hơi sâu, tự nhủ rằng không sao cả, chỉ là một bài kiểm tra thôi mà.

Nhưng ngay giây sau, câu nói tiếp theo của Trần Quyển như giáng cho tôi một bản án tử.

“Và cả hai tờ đề, cậu còn chép nhầm đáp án của chúng nữa.”

Từng chữ rõ ràng.

Chấn động tới mức điếc cả tai.

Cứu tôi với, tôi thật sự muốn sụp đổ rồi.

Nhưng bỗng tôi nhận ra điều gì đó, quay phắt lại, nghiến răng trừng mắt nhìn cậu ta.

“Vậy ra cậu thà ngồi đó nhìn tôi chép nhầm cả hai tờ từ đầu tới cuối, chứ nhất quyết không thèm nhắc tôi lấy một câu hả!”

Trần Quyển nhún vai, đôi mắt đen láy toát ra một nụ cười nghịch ngợm.

“Bạn cùng bàn này, sao lại có thể đổ oan cho tôi được? Không phải chính cậu muốn vạch ranh giới rõ ràng với tôi sao?”

Tôi nghẹn lời.

Đột nhiên nhớ lại những gì mình vừa nói khi nãy.

“Trần Quyển, xét thấy cậu có khả năng đe dọa tinh thần và sự an toàn của tôi, nên tôi nghĩ tốt nhất là chúng ta nên giữ khoảng cách, hạn chế giao tiếp…”

Trời ơi, tự mình vả mặt mình đây sao.

Nhưng mà…

Sao tên này lại thù dai đến vậy chứ!

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Hẻm Truyện Logo

Toàn bộ nội dung và hình ảnh trên Hẻm Truyện được bên thứ ba đăng tải. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đặc biệt là liên quan đến bản quyền hoặc các vấn đề khác, xin vui lòng liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ và xử lý trong thời gian sớm nhất. Mọi thông tin xin liên hệ fanpage: Hẻm Truyện.

© 2025 Hẻm Truyện. All rights reserved.

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện