logo
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team
Sign in Sign up
Prev
Next
Sign in Sign up
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện

Liên Hôn Với Đối Thủ Không Đội Trời Chung - Chương 7

  1. Trang chủ
  2. Liên Hôn Với Đối Thủ Không Đội Trời Chung
  3. Chương 7
Prev
Next

22

Lúc tôi về đến nhà thì đã chín giờ tối.

Có vẻ Thẩm Hành Chu không có ở nhà.

Phòng khách tối om.

Tôi đang định bật đèn.

Nhờ ánh trăng mờ ngoài cửa sổ, tôi lại thấy có một bóng người đang ngồi trên sofa.

Nghe thấy tiếng động, người đó quay đầu lại.

Tôi không nhìn rõ mặt, chỉ thấy đường nét có hơi quen.

Tôi sững người.

“Tr… Trần Dạng?”

Người đó khựng lại.

Rồi đứng dậy đi về phía tôi.

Tôi vội lùi lại.

Một tay chộp lấy cây gậy bóng chày trong góc.

Tay còn lại mò công tắc.

Ánh đèn vàng ấm lập tức sáng lên.

Nhưng trước mặt tôi…

Lại là gương mặt của Thẩm Hành Chu.

23

Thẩm Hành Chu đứng trước mặt tôi.

Cả người nồng nặc mùi rượu.

Trên người mặc chiếc áo khoác leo núi giống hệt của Trần Dạng.

Đầu tóc cũng để kiểu giống Trần Dạng.

Thùy tai trái sưng đỏ còn đeo một chiếc khuyên tai nhỏ lấp lánh.

Gương mặt anh tiều tụy.

Hai tay nắm chặt vạt áo.

Yết hầu khó nhọc chuyển động.

Giọng khàn khàn hỏi: “Anh như thế này… em thích không?”

Cây gậy bóng chày trong tay tôi “cạch” một tiếng rơi xuống đất.

Tôi ngơ ngác nhìn anh lấy từ phía sau ra…

Một cây violin.

Rồi bắt đầu kéo.

Kéo được vài tiếng.

Đến chính anh cũng không nghe nổi.

Anh ném mạnh cây đàn xuống đất.

Cắn môi đầy xấu hổ.

“Xin lỗi… Anh ngốc quá. Cho anh thêm chút thời gian, anh nhất định sẽ luyện cho giỏi…”

Mọi người có ai hiểu cái cảm giác này không?

Ai hiểu được cái cảm giác…

Ban ngày vừa phải đối phó với một tên điên.

Lại họp liên tục hai cuộc họp.

Đến tối mở cửa về nhà.

Thì thấy một tên ngốc đang cosplay “phiên bản cứu rỗi” của tên điên đó?

Tôi cười ha hả.

“Bốp!”

Tát anh một cái.

Rồi quát lớn: “Tôi mặc kệ anh là thứ gì! Mau lập tức cút khỏi người chồng tôi!”

Môi Thẩm Hành Chu run lên.

Đột nhiên hoàn toàn sụp đổ.

Anh “bịch” một tiếng quỳ xuống.

Ôm chặt lấy tôi.

Nước mắt chảy như mì Lan Châu kéo sợi.

“Anh cũng không muốn thành thế này… Anh chỉ có cái thân xác này với chút tiền hôi của, mà em lại chẳng cần. Anh thật sự hết cách rồi!”

“Bà xã… xin em đừng phá nát cái nhà này. Hai mình sống tử tế với nhau được không? Được không? Được không?”

“Em thích kiểu đàn ông nào anh cũng có thể trở thành. Sau này đừng gặp cậu ta nữa có được không?”

Tôi còn chưa kịp hỏi rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra.

Thì đã bị anh kéo ngã xuống đất.

Anh ôm tôi lăn qua lăn lại như máy giặt cửa ngang.

Vừa ăn vạ vừa đạp chân loạn xạ.

“Hu hu hu… Anh muốn giết chết cái thằng trà xanh đó lắm! Nhưng anh sợ nếu làm thế… em sẽ lại không thèm để ý đến anh nữa như trước!”

“Mẹ ơi! Mau xuống đây đưa cái thằng khốn đó đi đi! Con khổ lắm! Con đau lòng lắm!!!”

Anh vừa “hức hức” vừa khóc một trận.

Đột nhiên buông tôi ra.

Lau nước mắt.

“Bà xã… Anh biết mình già rồi, cũng không còn hồng hào như trước nữa. Mấy chuyện đó anh đều có thể thay đổi. Hai hôm trước anh còn đặc biệt đến bệnh viện. Em xem…”

Vừa nói.

Anh “roẹt” một tiếng kéo phăng áo khoác ra!

Tôi: ?!

24

Hồng…

Hồng quá…

Anh giữ lấy gáy tôi.

Ấn mạnh mặt tôi vào cơ ngực.

“Bà xã, thật ra chuyện liên hôn là do chính anh đề nghị với mẹ. Anh cực kỳ cực kỳ thích em. Chỉ cần nghĩ đến chuyện em với thằng trà xanh chết tiệt kia làm cái này cái nọ là tim anh đau muốn chết.”

“Hu hu… Rốt cuộc nó có gì tốt chứ? Gầy như dây mướp, nó biết chăm người khác à?”

Cả khuôn mặt tôi bị ép vào cơ ngực anh.

Đến ngũ quan cũng sắp bị chà lệch vị trí.

“… Không phải chứ anh trai… Anh buông em ra trước đã, hai đứa mình nói chuyện cho rõ.”

Anh gào lên: “Anh không phải anh trai em! Anh là chồng em! Là đàn ông của em! Là người đàn ông chính thức của em!”

“Nó chẳng phải chỉ biết chơi nhạc thôi sao? Anh cũng biết! Anh hát cho em nghe nhé?”

Tôi còn chưa kịp ngăn.

Anh đã cất giọng hát đầy bi thương.

“Thiên cơ tính chẳng hết, buồn vui cứ đan xen… Từ xưa đến nay bao kẻ si tình… Ai vượt nổi cửa ải tình yêu! Hu hu… Anh không vượt nổi…”

“…”

“Trong biệt thự hát karaoke… Trong hồ cá rồng bạc… Anh tặng… hu hu… tặng chú bộ trà… oa oa oa…”

“…”

Thẩm Hành Chu giống hệt một chú chó Beagle bị chủ bỏ rơi.

Vừa ôm chân tôi vừa khóc vừa rap.

“Ồn chết đi được!”

Anh lập tức im bặt.

Chớp chớp đôi mắt ướt sũng.

Đáng thương nhìn tôi.

“Thẩm Hành Chu.”

“Dạ!”

“Anh… ghen à?”

Anh điên cuồng gật đầu.

“Ừ ừ ừ!”

“Thế nên anh nghĩ em về muộn là đi ngoại tình với Trần Dạng?”

Anh lấy điện thoại ra cho tôi xem.

Vừa sụt sịt vừa nói: “Chẳng phải thế sao? Anh còn lén theo dõi tài khoản phụ của cậu ta.”

Buổi chiều.

Trần Dạng đăng một bài Weibo: “Mùa đông rồi sẽ lặp lại, người có duyên rồi sẽ gặp lại nhau.”

Lướt lên trên.

Mấy ngày nay cậu ta còn đăng rất nhiều bài có ý ám chỉ tương tự.

Bài mới nhất là nửa tiếng trước.

Trong ảnh là hai bàn tay đan chặt vào nhau.

Góc dưới bên trái còn lộ ra chiếc áo khoác giống hệt chiếc tôi đang mặc.

Anh nghẹn ngào.

“Em còn không chịu nhận mình phụ lòng anh.”

Tôi tức đến bật cười.

Bóp hai bên má anh kéo sang hai phía.

“Em mặc long bào thì trên đời chỉ có đúng một bộ chắc?”

“Nhưng chiều nay anh còn nghe thấy… cậu ta nói muốn làm chó của em, em còn bảo sẽ nhốt cậu ta…”

“Hôm nay Trần Dạng đúng là có đến. Nhưng bị em mắng một trận rồi đuổi đi. Anh chỉ cần nghe thêm vài câu nữa thì đã không rơi vào cái bẫy của cậu ta.”

Anh chớp chớp đôi mắt mờ sương.

Một lúc lâu sau mới ngơ ngác lên tiếng.

“Vậy… hóa ra cậu ta cố ý làm rối lòng anh… Người trong ảnh cũng không phải em…”

“Đồ ngốc! Mấy tiếng trước Tô Nghiên đã áp giải Trần Dạng lên máy bay rồi. Không tin thì anh hỏi cô ấy đi.”

Trong mắt anh lập tức tràn ngập vui sướng.

Anh “áu” một tiếng lao vào lòng tôi.

“Vậy chắc… người ta chỉ hơi ngốc ngốc một chút thôi…”

Tôi chẳng biết nói gì.

“Mau cởi cái bộ khùng điên này ra rồi đốt luôn đi. Em nhìn mà sang chấn.”

Anh sụt sịt.

Ngoan ngoãn đứng dậy.

Vừa đi được hai bước.

Cả người lảo đảo.

Rồi “bịch” một tiếng ngã xuống đất.

Tôi hoảng hốt.

Vội lật anh lại.

Mới phát hiện vành tai anh sưng đỏ rất nặng.

Khắp người nổi từng mảng đỏ.

Tôi lập tức gọi bác sĩ gia đình.

Sau một hồi náo loạn.

Bác sĩ truyền nước cho anh.

Nói rằng vừa xỏ khuyên tai lại còn uống rượu là điều cấm kỵ.

Hơn nữa anh vốn dị ứng rượu.

Lại còn kích động quá nên mới ngất.

Bác sĩ vừa đi.

Thẩm Hành Chu đã yếu ớt dựa sát vào tôi.

“Bà xã… Có phải anh sắp chết rồi không?”

“Không chết được đâu. Rùa già sống ngàn năm.”

“Hức…”

Anh nắm lấy tay tôi.

Khẽ lắc lắc.

Giọng đột nhiên nghiêm túc.

“Nhưng bà xã… Dù anh có chết thì em cũng sẽ sống rất tốt. Trong di chúc của anh chỉ có tên em.”

Tôi không quen với dáng vẻ này của anh.

Khẽ dụi chiếc mũi cay cay.

“Anh lập di chúc từ khi nào mà em không biết?”

“Năm em học năm nhất đại học. Viết hẳn tám trang luôn. Hôm đó anh còn cầm di chúc đến định tỏ tình với em. Ai ngờ lại thấy em đang tỏ tình với thằng khác. Tức đến mức suýt nữa nhét luôn bản di chúc vào miệng ăn mất.”

Thì ra…

Anh đã thích tôi nhiều năm như vậy.

Tôi vừa mới thấy hơi xúc động.

Thì ngay giây sau…

“Bà xã… Em tăng tốc độ chai truyền lên được không?”

“Sao vậy?”

“Anh muốn… thân mật với em. Không thì cậu em của anh chịu khổ quá. Em đâu biết…”

“THẨM HÀNH CHU!”

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 7"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Hẻm Truyện Logo

Toàn bộ nội dung và hình ảnh trên Hẻm Truyện được bên thứ ba đăng tải. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đặc biệt là liên quan đến bản quyền hoặc các vấn đề khác, xin vui lòng liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ và xử lý trong thời gian sớm nhất. Mọi thông tin xin liên hệ fanpage: Hẻm Truyện.

© 2025 Hẻm Truyện. All rights reserved.

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện