logo
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team
Sign in Sign up
Prev
Next
Sign in Sign up
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện

Sau Khi Đổi Chị Họ Thành Bà Nội - Chương 4

  1. Trang chủ
  2. Sau Khi Đổi Chị Họ Thành Bà Nội
  3. Chương 4
Prev
Next

09

Trên lầu bỗng nhiên truyền đến một tiếng động lớn.

Giống như thứ gì đó nặng trịch bị ai đó nện thật mạnh xuống sàn nhà.

Ngay sau đó là một tiếng thét chói tai đến mức xé lòng:

“Chuyện này là thế nào! Sao tôi lại biến thành thế này..”

Tôi và mẹ tôi đồng thời ngẩng đầu nhìn lên lầu.

Lại một tiếng 【xoảng】 nữa vang lên.

Giống như thứ gì đó rơi xuống đất vỡ tan tành.

Mẹ tôi sắc mặt biến đổi rõ rệt, nhấc chân lao thẳng lên lầu: “Đồ đạc của tôi!”

Tôi bám theo phía sau, khóe môi nén thế nào cũng không nén nổi.

Lúc đẩy cửa bước vào.

Bà nội đang đứng trong phòng mẹ tôi.

Trong tay đang giơ cao một quả cầu pha lê.

Cái đó là do mối tình đầu của mẹ tôi tặng, giấu mười mấy năm trời, bình thường không cho ai chạm vào cả.

Bà nội thẳng tay nện mạnh nó xuống đất.

【Xoảng!】 một tiếng.

Mảnh vỡ bắn tung tóe.

Trái tim mẹ tôi cũng theo đó mà vỡ vụn thành từng mảnh.

Bình luận cười điên cuồng:

【Ha ha ha bà nội chiến lực được đấy chứ! Toàn lựa đồ của bà mẹ thiên vị mà đập, đả kích chuẩn xác ghê!!】

【Bà lão: Nằm lâu như vậy rồi, hôm nay tổng toán cũng được hoạt động gân cốt chút rồi!】

Tôi và bà nội nhanh chóng nháy mắt một cái.

Bà nội lập tức chỉ vào tôi thét chói tai lên.

“Trương Tĩnh Di! Sao mày lại ở trong cơ thể của tao?”

Lời còn chưa dứt, bà đã nhào về phía tôi.

Tôi nhanh nhẹn né sang một bên, né chuẩn xác ra sau lưng mẹ tôi.

Một tay túm lấy vạt áo sau eo bà, rụt cổ vờ như hãi hùng lắm, giọng điệu cũng run rẩy:

“Mẹ ơi! Hình như bà điên thật rồi!”

Bà nội 【đuổi】 theo tôi vòng ra trước mặt mẹ tôi.

Một móng vuốt cào thẳng qua.

Bộ móng đính đá quẹt qua gò má mẹ tôi.

【Xoẹt】 một tiếng sắc lẹm.

“Á..”

Mẹ tôi ôm mặt lùi lại.

Bà còn chưa kịp phản ứng, bà nội đã thừa thắng xông lên.

Nhắm thẳng vào cánh tay bà mà cấu nhéo một trận lôi đình.

Mẹ tôi vừa né vừa kêu, giọng điệu từ kinh ngạc biến thành hoảng loạn: “Dừng tay! Dừng tay!”

Bà nội đâu thèm dừng lại.

Bao nhiêu oán hận tích tụ bấy lâu nay đều bộc phát ra hết vào khoảnh khắc này rồi.

Bà giật phắt tóc mẹ tôi kéo ghì xuống.

Mẹ tôi đau đến mức gập cả lưng.

Bà nội vung tay bồi thêm một phát tát vào sau gáy bà.

Mẹ tôi oai oái kêu la, tay che đầu né vào góc tường.

Bà nội ra sức đạp một phát, đạp bà lảo đảo ngã bệt xuống đất.

Sau đó bà quay người lao thẳng ra cửa.

Trước khi đi.

Còn 【vô tình】 giẫm qua đầu gối mẹ tôi một cái.

“Á!”

Mẹ tôi đau đến mức mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Tôi vội vã đuổi theo, ném lại một câu: “Mẹ ơi, để con đuổi theo!”

Chỉ là chân tôi cũng 【vô tình】 giẫm lên cái chân còn lại của mẹ tôi.

Gót giày nghiền mạnh một phát.

“Á á á á..”

Tôi ngoài cửa khom lưng xuống, cười đến mức bả vai run bần bật.

Phía sau truyền đến tiếng gọi đứt quãng của mẹ tôi:

“Tĩnh Di! Mau bắt nó về đây, lát nữa có người tới rồi!”

10

Tôi và bà nội nhìn nhau, trong mắt toàn là sự mịt mờ.

Tới cửa?

Ai tới cửa cơ chứ?

Bình luận lướt nhanh vun vút:

【Chị họ xúi giục bà mẹ này vài câu, bảo mình muốn có bộ combo bốn món của Apple, bắt con gái bán thận đổi tiền.】

【Bà mẹ thiên vị thế mà đồng ý thật, còn liên hệ xong bên mua thận rồi, lát nữa là tới cửa lấy hàng đấy!】

【Mau chạy đi con gái ơi! Dẫn bà nội chạy đi! Chạy càng xa càng tốt!】

Lòng tôi chùng xuống.

Hóa ra là như vậy.

Mẹ tôi đối với tôi, thật sự chẳng có lấy một chút tình mẫu tử nào cả.

Hừ.

Tôi cúi đầu nhìn cổ tay gầy gò chỉ còn da bọc xương của mình.

Những đường gân xanh có thể nhìn thấy rõ mồn một.

Một bàn tay ấm áp bỗng nhiên nắm chặt lấy tay tôi.

“Ngoan, có bà nội ở đây.”

Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của bà nội.

Sự lạnh lẽo trong lòng, được sưởi ấm lại từng chút một.

Nếu mẹ tôi đã muốn bán thận.

Thế thì cứ để bà ta bán đi.

Dẫu sao con người ta có hai quả thận, bán một quả cũng chẳng chết người được.

Tôi dắt bà nội, im hơi lặng tiếng vòng ra cửa sau, chui vào bụi cây rậm rạp đối diện ngôi nhà.

Chỗ đó đặc biệt kín đáo.

Nhưng tầm nhìn lại rất tốt.

Chúng tôi đợi suốt một tiếng đồng hồ.

Cuối cùng, một chiếc xe bánh mì đỗ xịch trước cửa.

11

Cửa xe 【xoạch】 một tiếng bị kéo toạc ra.

Bước xuống ba gã đàn ông, người ngợm bặm trợn, trên cổ đeo dây chuyền vàng bản to đùng.

Gã đầu trọc đi tiên phong ngậm điếu thuốc, một chân đạp bay cánh cửa:

“Trương Thục Phân! Hàng đã hẹn đâu rồi?”

Mẹ tôi đi khập khiễng từ trong nhà ra.

Trên mặt đầy vết cào cấu của móng tay, bà cố gắng cười bồi xã giao.

“Anh Bưu, anh đợi thêm chút nữa, nó sắp về tới nơi rồi.”

Gã đầu trọc búng tàn thuốc xuống đất, dùng đế giày nghiền nghiền, mất kiên nhẫn cau chặt mày lại.

“Tao đã nói chuyện xong xuôi với bên mua rồi, lịch hẹn phẫu thuật lấy thận cũng xếp xong xuôi rồi, mày không phải định lật lọng đấy chứ?”

Cái lưng của mẹ tôi càng lúc càng khom thấp xuống.

“Anh Bưu, anh cho tôi xin thêm chút thời gian, nó thật sự sắp về rồi, tôi xin cam đoan……”

Gã đầu trọc cười lạnh một tiếng, ép sát lên một bước.

“Đã không có hàng ở đây, thế thì mày thế chỗ đi.”

Mặt mẹ tôi cắt không còn giọt máu, môi run bần bật.

“Không…… Không được đâu, chuyện này sao mà được chứ……”

Gã đầu trọc vẫy vẫy tay ra sau.

Hai gã tay sai một trái một phải kẹp chặt lấy cánh tay mẹ tôi, lôi sềnh sệch bà về phía chiếc xe bánh mì.

Mẹ tôi ra sức giãy giụa.

“Anh Bưu! Tôi cam đoan sẽ mang người về mà, anh cho tôi chút……”

Bà bị bịt miệng tống thẳng vào băng ghế sau.

Cửa xe 【bùm】 một tiếng đóng sập lại.

Chiếc xe bánh mì nổ máy, hất lên một làn bụi vàng mù mịt.

Bình luận nhảy số như bay:

【Đáng đời. Không phải muốn bán thận của con gái sao? Tự bán của mình trước đi nhé. Phong thủy luân lưu chuyển, hôm nay tới nhà mày rồi.】

【Anh Bưu: Hàng chưa tới, thế thì lấy mày bù vào. Giao dịch mà, quan trọng cái chữ tín.】

【Con gái sau khi bán thận bị đủ thứ tác dụng phụ, phát sốt, đau lưng, không làm nổi việc nặng, bà mẹ thiên vị còn mắng cô ấy đỏng đảnh, bảo chẳng phải vẫn còn một quả thận nữa sao? Bây giờ hay rồi, tự mình trải nghiệm đi nhé.】

Tôi từ trong bụi cây chui ra, nhìn bà nội đầy nghiêm túc.

“Bà nội, bà lên trên thị trấn đợi cháu đi. Bà ta về chắc chắn sẽ tìm bà gây phiền phức, nhưng bà ta tưởng cháu là Trương Tĩnh Di, sẽ không làm gì được cháu đâu.”

Bà nội kiên định lắc đầu.

“Ngoan.

“Bà nội sẽ không bao giờ bỏ lại cháu một mình nữa đâu.”

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 4"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Hẻm Truyện Logo

Toàn bộ nội dung và hình ảnh trên Hẻm Truyện được bên thứ ba đăng tải. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đặc biệt là liên quan đến bản quyền hoặc các vấn đề khác, xin vui lòng liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ và xử lý trong thời gian sớm nhất. Mọi thông tin xin liên hệ fanpage: Hẻm Truyện.

© 2025 Hẻm Truyện. All rights reserved.

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện