logo
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team
Sign in Sign up
Prev
Next
Sign in Sign up
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện

Sau Khi Được Chẩn Đoán Mắc Bệnh Tâm Thần Tôi Tỉnh Táo Hơn Hẳn - Chương 3

  1. Trang chủ
  2. Sau Khi Được Chẩn Đoán Mắc Bệnh Tâm Thần Tôi Tỉnh Táo Hơn Hẳn
  3. Chương 3
Prev
Next

08

 

Bốn món một canh được bưng lên bàn.

 

Nếu hôm nay anh ta không tới, tôi cũng chẳng mất công nấu nhiều món như vậy.

 

Tôi quay đầu cá về phía anh ta, để anh ta biết con cá này chết không nhắm mắt là vì anh ta.

 

Đáng tiếc anh ta không nhìn ra dụng ý của tôi, gắp một miếng cá cho vào miệng, rất nể mặt mà khen: “Trần Hy, cá cô làm ngon đấy.”

 

Tôi cười: “Thích ăn thì ăn nhiều chút.”

 

Biểu cảm của anh ta chợt trầm xuống: “Lâu rồi tôi không được ăn bữa cơm có khói lửa nhân gian thế này, đầu bếp trong nhà mỗi tháng đều ra nước ngoài học nâng cao, nhưng tôi lại thấy vẫn không ngon bằng cô làm.”

 

Tôi cười da không cười thịt*, tay cầm đũa siết chặt đến run lên.

 

(*Bề ngoài cười nhưng trong lòng không hề vui)

 

Đến đây khoe giàu với tôi à?

 

Hay là tôi tới nhà anh làm đầu bếp luôn nhé, bỏ thuốc chuột vào đồ ăn, chết thì là chuột, không chết thì cũng là chuột tinh.

 

Nhưng nhìn anh ta không giống chuột tinh, càng giống ma cà rồng hơn.

 

Một tên tư bản mặt cười mà ruột thối.

 

“Chu tổng quá khen rồi.”

 

Anh ta lắc đầu, thở dài: “Có lẽ là tôi quá kén ăn.”

 

Đủ rồi, tắt mic đi, tôi không thích nghe anh nói chuyện.

 

09

 

Ăn xong, Chu Bỉnh Thừa ngồi uống trà cùng tôi.

 

Anh ta hỏi: “Bình thường ngày nghỉ cô làm gì?”

 

Tôi nói: “Ngủ.”

 

Anh ta nói: “Còn gì nữa?”

 

Tôi nói: “Ôm chó ngủ tiếp.”

 

Anh ta im lặng một lát rồi nói: “Có lẽ cô có thể phát triển thêm vài sở thích khác. Nếu cô không chê, cuối tuần tôi có thể đưa cô đi đánh golf.”

 

Đánh golf?

 

Có thể đánh sếp không? Không thì đánh đồng nghiệp cũng được.

 

Thấy tôi không nói gì, anh ta suy nghĩ rồi nói: “Bơi cũng được, nhà tôi có bể bơi riêng, cô có thể tới bơi bất cứ lúc nào, không tốn tiền.”

 

Tới nhà anh ta? Tốt quá!

 

“Cảm ơn Chu tổng.”

 

Nói là làm, để tôi vui vẻ hơn, ngay chiều hôm đó Chu Bỉnh Thừa đã đưa tôi tới nhà anh ta.

 

Là một căn nhà khác. Biệt thự đơn lập, có vườn riêng và bể bơi riêng.

 

Nhìn mức độ xa hoa trong nhà anh ta, tôi ghen tị đến mức muốn treo cổ trước cổng nhà anh ta, biến nhà anh ta thành hung trạch.

 

Thay đồ bơi xong, Chu Bỉnh Thừa nói với tôi: “Nếu cô không biết bơi tôi có thể dạy.”

 

Tôi “tõm” một tiếng nhảy xuống nước: “Không cần, trước đây tôi từng là đội tuyển bơi của trường.”

 

Chu Bỉnh Thừa đứng trên bờ xoa trán cười khổ.

 

Vừa nổ một câu đầy tự tin, mới bơi được một vòng đã bị chuột rút vì không khởi động.

 

Tôi vùng vẫy trong nước, hận chết anh ta! Nếu không phải anh ta nói đi bơi, sao tôi lại bị chuột rút chứ!

 

Chu Bỉnh Thừa trên bờ nhận ra có vấn đề, không do dự cởi áo nhảy xuống nước.

 

Tôi cảm nhận được có người ôm eo tôi kéo về phía bờ.

 

Nước tràn vào miệng khiến tôi phát tiết hoàn toàn.

 

Đồ chết tiệt! Bắt tôi tăng ca! Bắt tôi đi bơi!

 

Anh đi chết đi!

 

Tôi túm lấy đầu Chu Bỉnh Thừa, ấn thẳng xuống nước.

 

Không ngờ tôi lại chơi chiêu này, anh ta không kịp phòng bị, uống vào không ít nước, sủi bong bóng ùng ục.

 

Cuối cùng anh ta giằng tay tôi ra, kéo tôi lên bờ.

 

Anh ta phun nước trong miệng ra, thở hổn hển, ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi:

 

“Trần Hy, tại sao cô lại ấn tôi xuống nước?”

 

10

 

Tôi nửa sống nửa chết nằm trên đất cosplay đài phun nước.

 

Nôn hết nước ra rồi mới trả lời anh ta: “Tôi không biết đâu Chu tổng, tôi chỉ là quá sợ thôi.”

 

Chu Bỉnh Thừa mím môi, sắc mặt hơi giận, không nhìn ra là tin hay không tin.

 

Anh ta hít sâu một hơi, nói: “Hôm nay không bơi nữa, đi tắm rồi thay quần áo đi, đừng để bị cảm.”

 

“Được.”

 

Vào trong biệt thự, tôi phát hiện tuy rất sạch sẽ, nhưng không có mấy dấu vết từng ở lâu dài.

 

“Chu tổng, bình thường anh không ở bên này sao?”

 

Anh ta gật đầu: “Thường thì tôi ở căn nhà khác.”

 

Tôi biết là căn nào, chính là căn nhà lần trước tôi theo dõi nhưng mất dấu.

 

Người giàu đúng là hoang đường thật, mua nhà tùy hứng như tôi mua nguyên ly Mixue vậy.

 

Thay đồ xong, thấy trên bàn trà có gạt tàn thuốc, tôi thuận miệng hỏi anh ta:

 

“Chu tổng, bình thường anh có hút thuốc không?”

 

Anh ta đang ép nước trái cây trong bếp, nghe tôi hỏi thì giọng nhàn nhạt: “Thỉnh thoảng.”

 

Tôi ngạc nhiên: “Tôi còn tưởng anh không hút thuốc không uống rượu không gái gú không cờ bạc, thanh niên năm tốt cơ.”

 

Anh ta bật cười: “Có lúc cảm xúc dao động quá lớn, cần thuốc lá để ổn định.”

 

Tôi chớp mắt, lặng lẽ đi ra phía sau anh ta: “Ví dụ như?”

 

Hơi thở lúc nói chuyện phả lên tai anh ta, Chu Bỉnh Thừa đột ngột quay đầu lại, nhìn thấy tôi thì hoảng hốt rõ rệt bằng mắt thường.

 

“Cô đứng sau lưng tôi làm gì?”

 

Tôi chỉ vào bàn bếp: “Xem anh ép nước trái cây.”

 

Tôi hỏi: “Máy ép này dùng tốt thật, bao nhiêu tiền vậy?”

 

Anh ta thở dài một hơi thật sâu, ổn định lại biểu cảm: “Bạn tặng, khoảng ba vạn tệ, quên rồi.”

 

“……”

 

Xin lỗi đã làm phiền.

 

11

 

Kế hoạch bơi lội bị hủy.

 

Chu Bỉnh Thừa đặc biệt quan tâm tới sức khỏe tâm lý của tôi, còn cho cả phòng nghỉ chung hai ngày, cùng nhau đi leo núi cắm trại.

 

Cảm nhận thiên nhiên? Được thôi, còn tốt hơn bơi lội.

 

Nhưng trước khi cắm trại, mọi người phải hoàn thành trước công việc của hai ngày tiếp theo.

 

Thế là tôi lại bắt đầu chuỗi tăng ca tối tăm không thấy mặt trời.

 

Mười một giờ đêm, trong công ty người đã về hết, chỉ còn chỗ tôi là vẫn sáng đèn.

 

Tôi vừa khóc vừa gõ bàn phím, tiếng khóc thê thảm trong đêm nghe như oan hồn.

 

“Trần Hy?”

 

Có người gọi tôi.

 

Tôi ngẩng đầu lên nhìn, thấy Chu Bỉnh Thừa khoác áo trên tay, vẻ mặt căng thẳng đi nhanh về phía tôi.

 

“Sao lại khóc?”

 

Tôi há miệng gào lên: “Tôi muốn về nhà, tôi thật sự làm không xong nữa!”

 

Chu Bỉnh Thừa thấy buồn cười, xoa trán cười một tiếng, ngồi xuống bên cạnh tôi, dịu dàng rút khăn giấy lau nước mắt cho tôi.

 

“Ngốc, chuyện này có gì khó đâu?”

 

“Để tôi giúp cô, chúng ta cùng làm.”

 

Anh ta dịu dàng đến mức không giống thật, lúc cưng chiều gọi tôi là đồ ngốc, tim tôi lỡ nhịp một cái.

 

Trong bóng tối, khóe mắt tôi chăm chăm nhìn nghiêng mặt anh ta.

 

Trong lòng sát ý cuộn trào.

 

Mắng tôi à?

 

Thấy tôi ngu, đến cái này cũng làm không xong?

 

Tay tôi run lên, nhưng tôi không thấy mình đang phát bệnh.

 

Bác sĩ nói, lúc tôi không cảm thấy mình có bệnh, chính là lúc tôi đang phát bệnh.

 

Vớ vẩn!

 

Rõ ràng là anh ta sỉ nhục tôi!

 

Vậy nên tôi nảy sinh ý nghĩ muốn giết anh ta thì có gì sai? Rất đúng!

 

Nhưng cuối cùng tôi vẫn nghiến răng nhịn xuống.

 

Xem như nể mặt anh ta dạy tôi làm phương án, lần này tha cho anh ta vậy.

 

“Chỗ này cô phải đổi cách tư duy, chú trọng sáng tạo, hiểu chưa?”

 

Anh ta không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, giải thích từng chút một cho tôi, đến mức tôi quên mất phải nghĩ xem vì sao đã muộn thế này rồi mà anh ta vẫn còn ở công ty.

 

Tôi gật đầu: “Hiểu rồi.”

 

Anh ta xoa đầu tôi: “Đi thôi, muộn rồi, tôi đưa cô về nhà.”

 

“Được.”

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Hẻm Truyện Logo

Toàn bộ nội dung và hình ảnh trên Hẻm Truyện được bên thứ ba đăng tải. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đặc biệt là liên quan đến bản quyền hoặc các vấn đề khác, xin vui lòng liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ và xử lý trong thời gian sớm nhất. Mọi thông tin xin liên hệ fanpage: Hẻm Truyện.

© 2025 Hẻm Truyện. All rights reserved.

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện