logo
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team
Sign in Sign up
Next
Sign in Sign up
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện

Trăng Soi Bóng Em - Chương 1

  1. Trang chủ
  2. Trăng Soi Bóng Em
  3. Chương 1
Next

Phong Diên yêu bạn cùng phòng của tôi từ cái nhìn đầu tiên.

 

Anh chụp một bức ảnh của cô ấy rồi gửi vào nhóm chat hội con nhà giàu nổi tiếng trong trường.

 

【Có ai quen cô gái này không? Mười vạn tệ, mua số WeChat của cô ấy.】

 

Rất nhanh đã có người trả lời.

 

【Tôi có.】

 

Nhưng người đó lỡ tay gửi nhầm thành WeChat của tôi.

 

Tôi và Phong Diên yêu qua mạng suốt cả một kỳ nghỉ đông.

 

Cho đến ngày khai giảng, gặp mặt ngoài đời, anh mới nhận ra mọi chuyện đã sai từ đầu.

 

Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng anh đưa ra một phương án dung hòa.

 

“Chúng ta chia tay đi, sau đó cô giúp tôi theo đuổi Thẩm Tri Vi.”

 

“Nếu thành công, tôi sẽ đưa cô một tờ séc, cô muốn điền bao nhiêu cũng được, được không?”

 

01

 

Thái độ của Phong Diên rất chân thành.

 

Cùng học trong một trường, đây là lần đầu tiên anh gặp tôi.

 

Nhưng tôi đã lén nhìn anh hàng trăm lần từ rất lâu trước đó.

 

Trong ấn tượng của tôi, bất kể lúc nào anh cũng mang dáng vẻ hờ hững, như thể chẳng có điều gì có thể lọt vào mắt anh.

 

Vậy mà bây giờ, vì Thẩm Tri Vi, anh lại hào phóng đến thế.

 

Trực tiếp đưa ra một tờ séc trắng.

 

Anh nói với tôi:

 

“Cô yên tâm, lát nữa về tôi sẽ tìm thằng Thời Nam đó tính sổ.”

 

Tôi từng nghe nói về Tưởng Thời Nam.

 

Một cậu ấm nổi tiếng trong trường.

 

Chính cậu ta đã đưa WeChat của tôi cho Phong Diên.

 

Tôi siết chặt lòng bàn tay, ép bản thân bình tĩnh lại.

 

“Không sao.”

 

“Tôi đồng ý.”

 

Chẳng có gì phải do dự cả.

 

Tôi thích Phong Diên.

 

Nhưng đồng thời, tôi cũng rất cần tiền.

 

Chỉ là tôi không ngờ, mối tình đầu của mình lại kết thúc chật vật đến thế.

 

Một cơn gió lạnh thổi tới.

 

Tôi theo bản năng chỉnh lại chiếc khăn quàng trên cổ.

 

Phong Diên liếc nhìn tôi, đôi mắt đen như mực.

 

Anh khẽ thở dài.

 

“Xin lỗi.”

 

Tôi chợt nhớ tới ngày anh gửi lời mời kết bạn cho mình.

 

Hôm ấy cũng là một ngày tuyết rơi như thế.

 

Tôi vừa từ nhà ga trở về nhà, đứng giữa gió tuyết đọc đi đọc lại dòng yêu cầu kết bạn ấy không biết bao nhiêu lần.

 

Tôi và anh học cùng một trường cấp ba.

 

Từ rất lâu trước đây, tôi đã ghi nhớ ảnh đại diện và tên tài khoản của anh.

 

Mà bây giờ, chúng tôi đã là sinh viên năm ba.

 

Khoảng cách giữa chúng tôi là tròn sáu năm trời.

 

Nửa năm trước, tôi gần như run rẩy đưa tay nhấn đồng ý lời mời kết bạn của Phong Diên.

 

Tin nhắn của anh nhanh chóng gửi tới.

 

【Xin chào, tôi là Phong Diên. Chiều nay tôi đã gặp em, muốn làm quen một chút.】

 

Khoảnh khắc ấy là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.

 

Nhưng đến bây giờ tôi mới biết.

 

Tất cả mọi chuyện, từ đầu đến cuối, chẳng qua chỉ là một giấc mộng hư ảo mà thôi.

 

02

 

Sau khi được Thẩm Tri Vi đồng ý.

 

Tôi đưa WeChat của cô ấy cho Phong Diên.

 

Cô ấy không phải kiểu con gái quá xinh đẹp.

 

Nhưng rất hoạt bát và hay cười.

 

Từ đầu năm học đến giờ cũng có không ít người theo đuổi.

 

Nhưng hiển nhiên, tất cả những người đó đều không thể so với Phong Diên.

 

Cô ấy cầm điện thoại, vừa nhắn tin với Phong Diên vừa tò mò hỏi tôi:

 

“Sao cậu lại quen Phong Diên thế?”

 

Tôi im lặng một lúc.

 

Không nói sự thật.

 

“Tình cờ kết bạn thôi, chưa từng nói chuyện.”

 

Thẩm Tri Vi lập tức yên tâm.

 

“Tớ hồi hộp quá, không biết phải nói gì với anh ấy.”

 

“Cậu nói anh ấy thích tớ, là thật sao?”

 

Tôi gật đầu.

 

“Ừ.”

 

Nói xong, tôi cầm sách tài liệu rời khỏi ký túc xá.

 

Nhưng vừa tới dưới tòa nhà thư viện thì nhận được tin nhắn của Phong Diên.

 

【Ngày mai tôi muốn mời cô ấy ăn tối. Cô có biết cô ấy kiêng món gì, thích ăn gì không?】

 

Tôi khẽ hít sâu một hơi.

 

Sau đó đặt tay lên màn hình, kéo lên xem lại lịch sử trò chuyện.

 

Cách đây không lâu, anh vẫn còn gọi tôi là Đào Đào.

 

Suốt hai tháng qua, chúng tôi trò chuyện từ sáng tới tối.

 

Anh biết tất cả sở thích của tôi.

 

Trước khi gặp mặt, biết tôi thích đồ ngọt, anh còn đặc biệt bỏ công học làm vài món ăn Hoài Dương nổi tiếng.

 

Nhưng khẩu vị của Thẩm Tri Vi lại hoàn toàn trái ngược với tôi.

 

【Cô ấy không thích đồ ngọt, thích ăn cay.】

 

Bên kia im lặng rất lâu mới trả lời.

 

【Được.】

 

Nhìn thấy chữ ấy, tôi tắt màn hình điện thoại.

 

Đôi khi tôi thật sự muốn cảm thán một câu rằng thế sự vô thường.

 

Rõ ràng chỉ vài ngày trước thôi.

 

Anh còn dỗ tôi ngủ, còn nói với tôi những lời khiến người ta đỏ mặt tim đập.

 

【Tôi đâu phải chính nhân quân tử gì. Đợi gặp mặt rồi, cậu sẽ biết thôi.】

 

Nhưng đến khi thật sự gặp nhau.

 

Thứ anh để lại cho tôi lại chỉ là một câu xin lỗi.

 

03

 

Tin nhắn của Phong Diên không hề thường xuyên.

 

Anh ấy chỉ thỉnh thoảng hỏi vài câu về sở thích của Thẩm Tri Vi.

 

Tôi làm tròn bổn phận của mình.

 

Chỉ cần là điều tôi biết.

 

Đều trả lời đúng sự thật.

 

Hôm nay.

 

Tôi từ bên ngoài về, liền thấy Thẩm Tri Vi đang nằm trên giường, sắc mặt rất kém.

 

Tôi sờ thử.

 

Rất nóng.

 

Vừa vặn lúc này, Phong Diên gửi tin nhắn cho tôi.

 

【Tri Vi có ở ký túc xá không? Tôi gọi điện cho cô ấy mãi mà không có ai nghe.】

 

Tôi vội vàng nói cho anh ấy biết chuyện Thẩm Tri Vi bị sốt.

 

Phong Diên trả lời rất nhanh.

 

【Côđỡ cô ấy xuống lầu, tôi lái xe qua đó.】

 

Tôi nói được.

 

Nhưng lúc ấy tôi đã kiệt sức. 

 

Suốt dọc đường đi xuống, tốn không ít công sức.

 

Gặp phải chỗ rẽ.

 

Tay tôi vô tình lỏng ra một chút.

 

Va vào cạnh cửa bên cạnh.

 

Thẩm Tri Vi cũng suýt chút nữa ngã nhào.

 

Nhìn thấy cảnh này, Phong Diên vội vàng chạy lại.

 

Anh ấy nhíu mày, giọng nói rất lạnh.

 

“Thẩm Đào.”

 

“Cẩn thận chứ, suýt chút nữa làm cô ấy ngã rồi.”

 

Tôi nén đau đớn ở cổ tay, vội nói: “Tôi không cố ý.”

 

Phong Diên không thèm để ý đến tôi nữa.

 

Anh ấy bế Thẩm Tri Vi lên xe.

 

Tôi nhìn chiếc xe đi khuất.

 

Đứng chôn chân tại chỗ một hồi lâu.

 

Tận mắt chứng kiến người mình thích chăm sóc chu đáo cho một cô gái khác.

 

Hóa ra là cảm giác này.

Next

Comments for chapter "Chương 1"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Hẻm Truyện Logo

Toàn bộ nội dung và hình ảnh trên Hẻm Truyện được bên thứ ba đăng tải. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đặc biệt là liên quan đến bản quyền hoặc các vấn đề khác, xin vui lòng liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ và xử lý trong thời gian sớm nhất. Mọi thông tin xin liên hệ fanpage: Hẻm Truyện.

© 2025 Hẻm Truyện. All rights reserved.

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện