logo
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team
Sign in Sign up
Next
Sign in Sign up
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện

Bị Cha Con Thú Nhân Gài Bẫy - Chương 1

  1. Trang chủ
  2. Bị Cha Con Thú Nhân Gài Bẫy
  3. Chương 1
Next

Ly hôn xong, cô giáo của con gửi tin nhắn cho tôi: Ngữ văn 11, Toán 9.

 

“Cô giáo ơi, đây là tiền mua sách bài tập à?”

 

“Đây là điểm thi của con chị.”

 

“……………… Vất vả cho cô rồi.”

 

Đúng lúc đó chuông cửa vang lên, mở cửa ra, con trai tôi đứng ngoài với lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.

 

“Chu Lam Y, không có mẹ con ăn không ngon ngủ không yên, học cũng chẳng vào, mẹ ly hôn với ba rồi thì đến nhìn con một cái cũng không muốn sao? Mẹ chỉ sinh mà không nuôi à?”

 

Tôi hoảng hốt kéo thằng bé vào trong nhà.

 

“Ba con không biết mẹ ở đây chứ?”

 

Con trai giật mũ xuống, lộ ra đôi tai báo đen mềm mượt.

 

“Ba biết mà, thú nhân bọn con nhạy với mùi lắm.”

 

“Với lại, kỳ mẫn cảm của ba con sắp đến rồi.”

 

01

 

Năm đó, Thẩm Đình An vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình với tôi.

 

Anh hoàn toàn phù hợp với mọi tưởng tượng của tôi về bạn đời thời thiếu nữ.

 

Vai rộng eo thon mông vểnh, gia thế hiển hách, góc nghiêng dưới ánh sớm như kiệt tác của tạo hóa.

 

Đêm tân hôn, Thẩm Đình An trong kỳ mẫn cảm đè tôi xuống giường.

 

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng, không còn biết trời đất là gì.

 

Giường sập xuống, hai chân mềm nhũn đều là chuyện bình thường.

 

Sau khi mang thai Thẩm Mộ Chu, ánh mắt Thẩm Đình An nhìn tôi càng lúc càng cháy bỏng.

 

Tôi luôn cảm thấy mình giống như con mồi bị rình rập trong bóng tối.

 

Tôi biết anh đang cố kiềm chế.

 

Sau đó, vào một đêm trăng tròn, tôi nhìn thấy Thẩm Đình An hiện nguyên hình báo đen.

 

Trong kỳ mẫn cảm không được xoa dịu, hai mắt anh đỏ ngầu, xé toạc ga giường thành từng mảnh.

 

Tôi sợ đến mức mắt tối sầm rồi ngất đi.

 

Vì bị kinh hãi quá độ, tôi sinh non Thẩm Mộ Chu.

 

Thẩm Đình An đau lòng, nắm lấy tay tôi.

 

“Không sinh nữa, sau này sẽ không sinh nữa, từ nay anh sẽ yêu em và con gấp bội.”

 

Tôi quay mặt đi không đáp, bởi trong lòng đang tính chuyện rời khỏi anh.

 

Dáng vẻ thú nhân đáng sợ đó cứ ám ảnh mãi trong đầu tôi.

 

Nhân lúc Thẩm Đình An ngủ say, tôi lặng lẽ xuống giường, đến phòng trẻ định bế Thẩm Mộ Chu rời đi cùng.

 

Nhưng lại chợt phát hiện, đứa con đang ngủ ngon trong nôi lại là một con báo đen nhỏ lông xù.

 

Trời đất như sụp đổ.

 

Tôi vừa định chạy trốn thì cánh tay mạnh mẽ của Thẩm Đình An từ phía sau ôm chặt lấy eo tôi, cằm tựa lên vai tôi.

 

“Em đều biết rồi.”

 

Tôi nuốt nước bọt: “Đừng… đừng gi/ế/t em…”

 

Cảm nhận được cơ thể tôi cứng đờ, Thẩm Đình An hôn lên má tôi.

 

“Đừng sợ, chúng ta chỉ khác loài thôi, nhưng thú nhân bọn anh cả đời chỉ yêu một người, sao anh nỡ làm tổn thương em?”

 

Đúng lúc này, từ nôi vang lên tiếng khóc trẻ em.

 

Tôi cúi đầu nhìn, con báo đen nhỏ đã biến thành một em bé đáng yêu đang đạp chân khóc oe oe.

 

“Lam Y, con của chúng ta cần em.”

 

Tôi mềm lòng, bế Thẩm Mộ Chu lên.

 

Đồng thời âm thầm thề trong lòng, đợi nó cai sữa xong tôi sẽ rời đi.

 

Nhưng tôi vẫn đã đánh giá quá cao bản thân mình.

 

Ấu thú ở hình thái thú nhân đáng sợ nhất, răng nanh sắc nhọn suýt nữa khiến tôi “đi gặp tổ tiên”.

 

Thẩm Đình An tức giận bế Thẩm Mộ Chu đi.

 

“Cho nó uống sữa bột là được, nó không yếu ớt như vậy. Em nghỉ ngơi cho tốt đi.”

 

Cùng với tiếng cửa phòng đóng lại, tôi nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng gầm trầm thấp của báo đen.

 

Thẩm Mộ Chu đang thời kỳ bú sữa, Thẩm Đình An đang trong kỳ mẫn cảm, hai con báo đen suýt nữa đập nát cả nhà.

 

Tôi nắm chặt góc chăn, sợ đến mức không dám thở mạnh.

 

Khi tôi đặt đơn ly hôn trước mặt Thẩm Đình An, ánh sáng trong mắt anh tối đi.

 

“Nhất định phải ly hôn sao?”

 

Tôi cúi đầu: “……………… xin anh.”

 

“Được.”

 

Cuối cùng, Thẩm Đình An vẫn ký tên lên đơn ly hôn.

 

Sau khi ly hôn, tôi dọn ra khỏi trang viên nhà họ Thẩm.

 

Thẩm Mộ Chu được giao lại cho Thẩm Đình An.

 

02

 

Thực ra những năm qua tôi vẫn lén đi thăm Thẩm Mộ Chu.

 

Từ lúc thằng bé học mẫu giáo cho đến khi lên tiểu học, tôi chưa từng vắng mặt ở những giai đoạn quan trọng của con.

 

Cô giáo của thằng bé phát hiện ra tôi đứng ngoài cửa lớp.

 

“Chị là ai vậy?”

 

“Tôi là mẹ của Thẩm Mộ Chu.”

 

Cô Trần khựng lại một chút, rồi lấy điện thoại ra.

 

“Vậy chúng ta thêm phương thức liên lạc nhé.”

 

“Tôi nói thêm một câu, dù phụ huynh có ly hôn thì cũng đừng xem nhẹ sức khỏe tâm lý của trẻ.”

 

Sau đó, cô Trần thỉnh thoảng cũng gửi video của Thẩm Mộ Chu cho tôi.

 

Quả thật thằng bé khác với những đứa trẻ khác, mọi người đều vui vẻ chơi đùa, chỉ có thằng bé trốn trong góc.

 

Trong tâm lý học, đây là biểu hiện của việc thiếu tình yêu thương.

 

Tôi lại nhận được tin nhắn của cô Trần.

 

“Ngữ văn 11, Toán 9.”

 

“Cô Trần ơi, đây là tiền mua sách bài tập à?”

 

“Đây là điểm thi của Thẩm Mộ Chu.”

 

“…… Vất vả cho cô rồi.”

 

Tôi lập tức đau đầu muốn nổ tung.

 

Giao con cho Thẩm Đình An dường như cũng không phải là một quyết định tốt.

 

Đúng lúc này chuông cửa vang lên, mở cửa ra, Thẩm Mộ Chu đứng ngoài với lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.

 

“Chu Lam Y, không có mẹ con ăn không ngon uống sữa cũng không xong, học cũng chẳng vào, mẹ ly hôn với ba rồi thì đến nhìn con một cái cũng không muốn sao?

 

Mẹ chỉ sinh mà không nuôi à?”

 

Tôi hoảng hốt kéo thằng bé vào trong nhà.

 

“Ba con không biết mẹ ở đây chứ?”

 

Sau khi ly hôn, cứ đến kỳ mẫn cảm là Thẩm Đình An lại tìm đến tôi.

 

Mỗi lần anh đến, cái giường trong nhà đều sập.

 

Sau khi tỉnh dậy, anh rút ra một tấm thẻ đen đưa cho tôi.

 

“Đi mua cái giường tốt một chút, đừng tiếc tiền.”

 

Nhìn gương mặt không biểu cảm của anh, tôi có giận cũng không dám phát tác.

 

“Chúng ta như vậy là gì chứ? Chúng ta đã ly hôn rồi, anh không thể buông tha cho tôi sao?”

 

Thẩm Đình An cúi người, hôn lên môi tôi một cái.

 

“Lý trí nói với anh phải buông tha em, nhưng cảm xúc của anh không cho phép…”

 

Thẩm Đình An nắm lấy tay tôi, ấn lên lồng ngực rắn chắc của anh:

 

“Chỉ cần trái tim này còn đập, anh sẽ không thể quên em.”

 

Sau khi Thẩm Đình An rời đi, tôi nghe thấy anh nói chuyện điện thoại với ai đó.

 

“Dù tôi và cô ấy có độ phù hợp gen đạt 100% thì sao? Tôi không yêu cô ấy.”

 

Tôi đứng sững tại chỗ.

 

Cũng cuối cùng nhận ra sự thật.

 

Anh sẽ không giết tôi, nhưng tôi cũng chỉ là món đồ chơi của anh mà thôi.

 

Chỉ vì tôi và anh có độ phù hợp gen cao, có thể xoa dịu anh trong kỳ mẫn cảm, nên anh mới kết hôn với tôi.

 

Ngu ngốc như tôi, trước đây lại còn tưởng anh thật lòng với mình.

 

Vì vậy tôi bán nhà, chuyển sang một thành phố khác sống.

 

Lúc này mới thoát khỏi Thẩm Đình An.

 

Không ngờ Thẩm Mộ Chu lại tự mình tìm đến.

 

“Mẹ đang hỏi con đó, ba con có biết mẹ ở đây không?”

 

Thẩm Mộ Chu giật mũ xuống, lộ ra đôi tai báo đen mềm mượt.

 

“Ba biết mà, thú nhân bọn con nhạy với mùi lắm.”

 

“Với lại, kỳ mẫn cảm của ba con sắp đến rồi.”

Next

Comments for chapter "Chương 1"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Hẻm Truyện Logo

Toàn bộ nội dung và hình ảnh trên Hẻm Truyện được bên thứ ba đăng tải. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đặc biệt là liên quan đến bản quyền hoặc các vấn đề khác, xin vui lòng liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ và xử lý trong thời gian sớm nhất. Mọi thông tin xin liên hệ fanpage: Hẻm Truyện.

© 2025 Hẻm Truyện. All rights reserved.

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện