logo
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team
Sign in Sign up
Next
Sign in Sign up
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện

Trò Trốn Tìm Của Chúng Ta - Chương 1

  1. Trang chủ
  2. Trò Trốn Tìm Của Chúng Ta
  3. Chương 1
Next

Ba năm sau khi chia tay. 

 

Tôi và Tưởng Kiêu gặp lại nhau trong một khách sạn sang trọng.

 

Tôi là lễ tân của khách sạn.

 

Anh ta dẫn theo một cô gái đến nhận phòng tổng thống.

 

Đêm đó, tôi nhận được ba cuộc gọi nội bộ từ anh ta.

 

Lần đầu anh ta nói: “Ga giường bẩn rồi, đổi giúp tôi.”

 

Tôi gọi nhân viên vệ sinh qua xử lý.

 

Hai tiếng sau, anh ta lại gọi đến, yêu cầu đổi ga giường.

 

Tôi vẫn làm theo.

 

Rạng sáng hai giờ, anh ta gọi đến lần thứ ba.

 

Tôi nhanh hơn một bước, lịch sự từ chối trước khi anh ta kịp lên tiếng:

 

“Xin lỗi quý khách, nhân viên vệ sinh đã tan ca rồi.”

 

Tưởng Kiêu khẽ cười nhạt, giọng điệu hờ hững:

 

“Vậy cô đến thay.”

 

01

 

Tôi không để ý đến anh ta, trực tiếp cúp máy.

 

Công việc của tôi là lễ tân, không có lý nào lại đi làm việc của nhân viên vệ sinh.

 

Đồng nghiệp ghé lại gần, thần thần bí bí hỏi tôi:

 

“Lại là vị khách ở phòng tổng thống đó gọi tới à?”

 

Thấy tôi gật đầu, cô ấy che miệng cười trộm:

 

“Một đêm mà hành hạ nhân viên vệ sinh thay ga giường ba lần, chiến đấu thế này đúng là ghê thật đấy!”

 

“Thế cậu nói nhân viên vệ sinh tan ca rồi, anh ta phản ứng thế nào?”

 

Tôi trả lời đúng sự thật: “Anh ta bảo tôi lên thay.”

 

Đồng nghiệp sững lại, bật cười châm chọc.

 

“Ở phòng tổng thống thì ghê gớm lắm à? Đúng là chẳng tôn trọng người khác.”

 

“Anh ta tưởng khách sạn là nhà mình chắc? Coi lễ tân bọn mình là nhân viên phục vụ 24/24 sao…”

 

Còn chưa nói hết câu, điện thoại trước mặt cô ấy đột nhiên reo lên.

 

Cô ấy hắng giọng, nhấc máy.

 

Giây tiếp theo đã cung kính gọi một tiếng quản lý.

 

Đầu dây bên kia không biết nói gì.

 

Đồng nghiệp đột nhiên trừng to mắt nhìn tôi.

 

“Anh nói để Hứa Đường bây giờ lên phòng tổng thống thay ga giường sao?”

 

02

 

Mười lăm phút sau, tôi đứng trước cửa phòng tổng thống, cắn răng bấm chuông.

 

Người ra mở cửa là Tưởng Kiêu mặc áo choàng tắm.

 

Nhìn thấy là tôi, anh ta nghiêng người cho tôi vào.

 

Trong phòng tắm mơ hồ vang lên tiếng nước chảy rào rào.

 

Anh ta dẫn tôi vào phòng ngủ.

 

Sau đó tự mình ngồi xuống ghế sofa bên cạnh.

 

Bình thản ngậm một điếu thuốc, châm lửa.

 

Tôi im lặng kéo chăn ra.

 

Ngực như bị ai đó đấm một cú.

 

Tim đau âm ỉ.

 

Anh ta nhả khói, giọng mang theo chút lười biếng sau khi đã thỏa mãn:

 

“Phiền cô nhanh lên một chút, cô ấy hơi mệt rồi.”

 

Tôi cố giữ bình tĩnh: “Năm phút là xong.”

 

Tôi nhanh tay tháo ga bẩn, rồi trải ga sạch lên.

 

Làm xong, tôi ôm đống ga vừa thay xuống, chuẩn bị xoay người rời đi.

 

Nhưng anh ta đột nhiên tiến lại gần, ép tôi sát mép giường, chặn kín đường lui.

 

Anh ta lại tiến thêm một bước, tôi loạng choạng ngã ngửa xuống giường.

 

Giây tiếp theo đã bị anh ta đè chặt bên dưới, không thể cử động.

 

Tiếng nước trong phòng tắm vẫn chưa dừng.

 

Tôi siết chặt tay, chống mép giường cố gắng đứng dậy.

 

Nhưng chênh lệch sức lực quá lớn, hoàn toàn không lay chuyển nổi anh ta.

 

Tôi nhíu mày, đẩy vào ngực anh ta, giọng hạ thấp:

 

“Bạn gái anh sẽ hiểu lầm mất, thả tôi ra.”

 

Ánh mắt người đàn ông lạnh lẽo, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả bên tai tôi:

 

“Bao nhiêu năm rồi, tôi vẫn không hiểu.”

 

“Năm đó, tại sao cô lại nhất quyết ngoại tình với hắn?”

 

03

 

Tiếng nước trong phòng tắm đột ngột dừng lại.

 

Tưởng Kiêu vẫn không hề động đậy.

 

Trong lúc hoảng loạn, tôi cúi xuống cắn mạnh vào cánh tay anh ta.

 

Tưởng Kiêu nhíu mày, khẽ rên một tiếng, lực tay nới lỏng đôi chút.

 

Tôi nhân cơ hội đẩy anh ta ra, ôm chặt đống ga giường, hoảng hốt chạy đi.

 

Ngay khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, giọng nói dịu dàng của người phụ nữ loáng thoáng vang lên:

 

“Đáng ghét, anh còn gọi người thay ga nữa, ngày mai em chẳng còn mặt mũi nào gặp người ta mất.”

 

[…]

 

Tôi đã không còn nghe rõ Tưởng Kiêu trả lời thế nào nữa.

 

Bước đi trong hành lang yên tĩnh, nhịp tim dồn dập mới dần dần bình ổn lại.

 

Không phải chưa từng nghĩ, một ngày nào đó gặp lại sẽ là cảnh tượng thế nào.

 

Nhưng thế nào cũng không ngờ, ba năm trôi qua, anh ta lại hận tôi đến mức này.

 

Thà rằng cả đời này không có cơ hội gặp lại.

 

04

 

Trở về quầy lễ tân, đồng nghiệp ghé lại buôn chuyện với tôi.

 

“Cậu biết vị khách phòng tổng thống hôm nay có lai lịch thế nào không?”

 

Đã là nửa đêm, tôi hơi mệt, không có tâm trạng đáp lại.

 

Nhưng cô ấy càng nói càng hăng:

 

“Vừa rồi tôi lên mạng tra thử, hóa ra anh ta là đại thiếu gia nhà họ Tưởng ở Hoài Thành đấy.”

 

Tôi thản nhiên nói: “Tự ý tra thông tin khách là không đúng quy định.”

 

“Tôi chỉ tò mò thôi mà.”

 

“Bảo sao đã hai giờ sáng rồi, một cuộc gọi của người ta cũng có thể làm quản lý phải chú ý.”

 

Cô ấy nói như súng liên thanh:

 

“Tôi tìm đại trên mạng, toàn là chuyện ba năm trước nhà họ Tưởng tranh chấp khối tài sản nghìn tỷ.”

 

“Vị thiếu gia này lúc đó vào đúng thời điểm then chốt lại đổ bệnh nặng, suýt nữa mất quyền thừa kế.”

 

“Nghe nói anh ta có một cô bạn gái, còn là mối tình đầu nữa. Nhưng cũng thực dụng lắm, thấy anh ta sắp không xong, lại còn ngoại tình ngay lúc anh ta khó khăn nhất.”

 

“Lúc anh ta còn đang nằm trong ICU, cô ta quay đầu theo người đàn ông khác, khiến anh ta khi đó suýt nữa không sống nổi! May mà sau này anh ta vượt qua được.”

 

“Trên mạng đến giờ vẫn còn chửi cô ta đấy, đúng là mất hết lương tâm. Giờ chắc cô ta hối hận đến xanh ruột, vị trí thiếu phu nhân nhà họ Tưởng tốt như vậy lại bay mất.”

 

“À đúng rồi, còn chưa kể chuyện sốc nhất, cậu biết người mà cô ta ngoại tình cùng là ai không?”

 

Giọng nói ồn ào của đồng nghiệp vang lên bên tai tôi.

 

“Ừ, tôi biết.”

 

Cô ấy hơi cao giọng:

 

“Cậu biết? Cậu cũng đọc tin rồi à?”

 

Tôi chậm rãi quay đầu, bình tĩnh nhìn vẻ kinh ngạc trên mặt cô ấy.

 

“Tôi không cần đọc tin.”

 

“Tôi chính là bạn gái mối tình đầu đã ngoại tình của anh ta.”

 

Biểu cảm trên mặt cô ấy lập tức cứng đờ, rất lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.

 

05

 

Gặp Tưởng Kiêu là một ngoài ý muốn không hề bình thường trong cuộc đời tôi.

 

Tôi thấy chuyện bất bình liền ra tay, đá một cú vào chỗ hiểm của tên biến thái.

 

Tôi áp giải hắn đến đồn cảnh sát, còn Tưởng Kiêu lại đầy hứng thú đi theo tôi suốt đoạn đường.

 

Anh ta đứng dựa trước cửa đồn cảnh sát chờ tôi ra, rồi xin kết bạn WeChat.

 

Qua lại vài lần, chúng tôi dần có liên hệ.

 

Ngày anh ta tỏ tình với tôi.

 

Tôi từng hỏi anh ta, vì sao lại thích tôi?

 

Anh ta chỉ cười mà không nói, một lúc sau mới nắm lấy tay tôi:

 

“Bị dáng vẻ em đá vào chỗ hiểm của đàn ông mê hoặc rồi.”

 

Con người này thật xấu xa, rất thích trêu chọc người khác.

 

Chúng tôi ở bên nhau một khoảng thời gian rất dài.

 

Tưởng Kiêu mua một căn nhà gần trường.

 

Chúng tôi sống những ngày tháng dính lấy nhau như bao cặp đôi bình thường.

 

Tôi từ nhỏ bố mẹ ly hôn, sống nương tựa với bà ngoại mà lớn lên.

 

Có lần tôi gọi video với bà.

 

Tưởng Kiêu nghe thấy bà nói răng rụng, ăn uống khó khăn.

 

Ngày hôm sau, anh dẫn bà tôi đi làm lại toàn bộ hàm răng.

 

Sau đó tôi có chút khó xử nhắc đến chuyện chi phí với anh.

 

Cả bộ răng đó hơn hai mươi vạn tệ.

 

Lúc anh ký hóa đơn, mắt cũng không chớp, còn tôi lại không biết lấy gì để trả.

 

Anh nhìn thấu vẻ muốn nói lại thôi của tôi, trực tiếp nói:

 

“Em không cần lo chuyện tiền bạc, để anh lo.”

 

Tôi dè dặt nói với anh:

 

“Lỡ sau này chúng ta chia tay, anh đừng bắt bà em nhổ răng đấy nhé.”

 

Anh bật cười ngay lập tức.

 

Khi đó tôi chỉ biết anh có tiền, nhưng không biết cụ thể là giàu đến mức nào.

 

Cho đến một lần tôi lẩm bẩm than phiền với anh, học bổng của trường vẫn chưa phát.

 

Trùng hợp là từ ngày hôm đó, quy trình học bổng do tập đoàn họ Tưởng lập ra trong trường được đơn giản hóa.

 

Công bố trong ngày, phát luôn trong ngày.

 

Lúc đó tôi mới biết, anh là con trai nhà họ Tưởng ở Hoài Thành.

Next

Comments for chapter "Chương 1"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Hẻm Truyện Logo

Toàn bộ nội dung và hình ảnh trên Hẻm Truyện được bên thứ ba đăng tải. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đặc biệt là liên quan đến bản quyền hoặc các vấn đề khác, xin vui lòng liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ và xử lý trong thời gian sớm nhất. Mọi thông tin xin liên hệ fanpage: Hẻm Truyện.

© 2025 Hẻm Truyện. All rights reserved.

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện