logo
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team
Sign in Sign up
Prev
Next
Sign in Sign up
  • 🏠 Trang Chủ
  • Truyện Mới
  • Thể Loại
  • Truyện Dài
  • Truyện Sáng Tác
  • Team

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện

Ánh Trăng Của Kẻ Phản Diện - Chương 6

  1. Trang chủ
  2. Ánh Trăng Của Kẻ Phản Diện
  3. Chương 6
Prev
Next

30

 

Tôi khẽ vỗ vai Tần Cận Nam, muốn anh ta đặt tôi xuống.

 

Nhưng Tần Cận Nam không làm theo.

 

Chỉ ôm tôi đến đặt xuống chiếc ghế sofa trong sảnh lớn.

 

“Thằng bé đã mười tuổi, đủ hiểu chuyện rồi.”

 

Tần Cận Nam tiện tay vắt áo khoác sang một bên: “Anh sớm đã nói rõ mọi chuyện với con rồi.”

 

Chỉ trong lúc Tần Cận Nam nói mấy câu, Hứa Niệm đã đi xuống.

 

Cậu bé đứng trước mặt tôi, cách tôi một bước chân, lặng lẽ nhìn tôi.

 

Cả hai chúng tôi đều im lặng.

 

Tôi không biết phải đối mặt thế nào với sự thật — rằng thằng bé là con trai tôi.

 

Cuối cùng vẫn là Hứa Niệm lên tiếng trước.

 

“Ba nói, hôm đó nhà mình bị cháy. Họ lừa mẹ là con còn kẹt trong đám cháy, mẹ quay lại tìm con.”

 

Lời của Hứa Niệm dừng ở đó.

 

Giọng thằng bé bình tĩnh, nói rõ từng chữ một.

 

Nhưng khi câu nói kết thúc, nước mắt đã tràn ra trong đôi mắt đen nhánh của thằng bé.

 

Lần này, khi nhìn thấy nước mắt của Hứa Niệm, nghe được lời thằng bé nói, tôi như lại một lần nữa trở về giữa biển lửa mịt mù của mười năm trước.

 

Tôi lờ mờ nhớ lại một vài thứ.

 

Lúc đó, Hứa Niệm vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh.

 

Có vẻ như Tần Cận Nam không có mặt ở nhà.

 

Tôi lao vào biển lửa, đi tìm thằng bé — đi tìm con của tôi.

 

Ngọn lửa và khói đặc khiến tôi không thể mở mắt ra nổi.

 

Nhưng tôi vẫn không hề do dự mà lao lên tầng hai.

 

Dầm nhà cháy rụi đổ sập xuống lưng tôi.

 

Lửa cháy vào tóc và mặt tôi.

 

— Và tôi, đã không thể bước ra khỏi ngọn lửa ấy thêm một lần nào nữa.

 

31

 

Tình thân là một thứ thật kỳ diệu.

 

Nhìn nước mắt của Hứa Niệm, tôi cũng không kìm được mà bật khóc.

 

Hứa Niệm bước lên một bước, nhẹ nhàng dựa vào đầu gối tôi.

 

Thằng bé ngẩng đầu, trong ánh mắt tôi, nhẹ nhàng gỡ khẩu trang của tôi xuống, nhìn vào vết sẹo xấu xí trên mặt tôi.

 

Ngón tay khẽ chạm vào đó.

 

“Mẹ ơi.” Thằng bé ngẩng mặt gọi tôi.

 

Nước mắt tôi không ngừng rơi.

 

Cúi đầu ôm lấy tấm lưng gầy guộc của con.

 

Hứa Niệm — đứa trẻ luôn bình tĩnh, chững chạc, được chính tay cha thằng bé nuôi dạy — lúc này, trong vòng tay tôi, bật khóc nức nở như đứa trẻ thật sự.

 

Suốt cả quá trình ấy, Tần Cận Nam vẫn luôn ngồi bên cạnh tôi, lặng lẽ ở bên tôi.

 

Lặng lẽ, nghiêm túc nhìn tôi.

 

Cho đến khi nghe thấy tiếng nấc tôi không thể kìm nén nổi, mới đưa tay kéo Hứa Niệm ra, nói:

 

“Mẹ con cần nghỉ ngơi rồi.”

 

32

 

Đêm khuya, tôi ngồi ở đầu giường phòng ngủ chính, lật xem những bức ảnh từ nhỏ đến lớn của Hứa Niệm.

 

Tần Cận Nam đã nuôi dạy thằng bé rất tốt.

 

Từ lúc sinh ra đến năm mười tuổi, mỗi năm đều có ảnh ghi lại.

 

Tần Cận Nam bước ra từ phòng tắm, trực tiếp vén chăn, ngồi xuống bên cạnh tôi.

 

Tôi hơi rút chân lại.

 

Anh ấy đã đưa tay ôm lấy lưng và eo tôi, kéo tôi vào lòng.

 

“Em biết không,” Tần Cận Nam nói, “anh đã xác định em là em từ khi nào không?”

 

Tôi nghiêng đầu nhìn anh ấy.

 

“Đêm ngày 23 tháng trước, đúng 12 giờ, em đứng trước cửa hiệu sách cho chó hoang ăn.”

 

Tần Cận Nam nói: “Xe anh chạy ngang qua, chỉ kịp nhìn thấy bóng nghiêng của em.”

 

“Gần mười năm rồi anh không có chút dao động nào, vậy mà khoảnh khắc đó, tim anh đập dồn dập, như muốn nhảy khỏi lồng ngực.”

 

Tần Cận Nam xoa nhẹ tay tôi: “Nhưng cái hệ thống đó thì không an phận. Mười năm qua, anh không để nó dễ sống, nó cũng không ngừng giăng bẫy anh.”

 

“Anh sợ đây chỉ là một giấc mộng hoang đường, hay chỉ là ảo ảnh dưới nước.”

 

“Vì vậy khi nhận ra em, anh không dám lại gần. Anh sợ, sợ rằng nếu lại gần, em sẽ biến mất.”

 

Cánh tay của Tần Cận Nam dài và rắn rỏi, siết chặt lấy eo tôi.

 

Tôi bị động tựa vào vai anh, nghiêng mặt nhìn anh.

 

Khẽ nói: “Vậy nên, đêm đó ở lối thoát hiểm trong công ty, là anh cố ý.”

 

Tần Cận Nam không hề phủ nhận, thẳng thắn gật đầu.

 

“Anh biết đó là em, nhưng anh quá sợ hãi.”

 

Một người như Tần Cận Nam, vậy mà cũng có thể thẳng thắn nói ra mình sợ.

 

“Mười năm qua, trong vô số những đêm dài đằng đẵng, anh mơ rất nhiều giấc mơ. Trong mơ, em rất chân thật, nhưng mỗi lần tỉnh lại… chẳng còn gì cả.”

 

“Anh sợ lần này cũng chỉ là một giấc mộng đẹp nữa thôi.”

 

“Vì vậy anh âm thầm quan sát em, theo dõi em, thậm chí cố tình để em xuất hiện trước mặt anh hết lần này đến lần khác.”

 

“Chỉ khi ấy… anh mới dám đưa tay ra, giữ lấy em.”

 

33

 

Đêm đó, tôi nằm nghiêng trên giường của Tần Cận Nam.

 

Anh ấy nằm bên cạnh tôi, ôm lấy tôi, kề sát vào tôi.

 

Ánh trăng sáng dịu, xuyên qua khe cửa sổ.

 

Tần Cận Nam ôm tôi, cùng tôi nhìn lên ánh trăng ngoài kia.

 

“Con chó hoang mà em từng cho ăn, anh đã cho người mang về rồi.”

 

“Hiện giờ đang được nuôi ở khu vườn ngoài. Nếu em thích, ngày mai có thể ra xem.”

 

Chúng tôi đều không buồn ngủ.

 

Vì vậy anh cứ lơ đãng trò chuyện với tôi.

 

Từng câu từng câu, lặng lẽ như thể muốn nói hết những lời chưa kịp nói suốt mười năm qua.

 

Anh kể về cách anh đã nuôi dạy Hứa Niệm ra sao.

 

Anh kể về những người công lược mà hệ thống từng đưa đến bên anh.

 

Anh kể về nỗi nhớ dành cho tôi suốt những năm dài ấy.

 

Anh còn vừa vuốt tóc tôi, vừa nói: “Em không cần vội nhớ lại đâu. Những gì em muốn biết, anh sẽ từ từ kể cho em nghe.”

 

Tôi nhẹ nhàng xoay người, đối mặt với anh, nép vào lòng anh.

 

“Tại sao em lại được hệ thống hồi sinh?”

 

Tôi khẽ hỏi Tần Cận Nam: “Anh đã giao dịch điều gì với nó sao?”

 

Ánh mắt Tần Cận Nam khựng lại.

 

34

 

Tôi vẫn luôn trăn trở về câu hỏi này.

 

Tần Cận Nam và hệ thống đều biết rõ sự tồn tại của đối phương, thậm chí có lẽ, họ còn có thể giao tiếp với nhau bằng một cách nào đó.

 

Nam nữ chính ban đầu của thế giới này đã ch ế t từ nhiều năm trước, nhưng thế giới vẫn vận hành theo trật tự.

 

Hệ thống bị Tần Cận Nam dày vò đến mức thoi thóp.

 

Nó hẳn là căm hận anh ấy.

 

Thế mà cuối cùng, nó lại chọn “hồi sinh” tôi.

 

Vậy thì việc tôi được sống lại, chỉ có thể là kết quả tất yếu do Tần Cận Nam thúc đẩy.

 

Tôi nói ra suy nghĩ ấy.

 

Tần Cận Nam hơi ngừng một chút, rồi vừa vuốt tóc mái tôi vừa mỉm cười khẽ.

 

Anh nhìn tôi, hôn nhẹ lên vết sẹo bên má tôi.

 

Anh khẽ nói: “Thông minh lắm.”

 

“Trong hai năm đầu em rời đi, sau khi giết c h ết cặp đôi nam nữ chính định mệnh kia, anh đã phát hiện ra quy luật vận hành của thế giới này.”

 

“Sự vận hành của thế giới cần năng lượng, trước kia năng lượng ấy được cung cấp từ cặp nam nữ chính.”

 

“Khi họ c h ế t đi, thế giới lẽ ra phải sụp đổ hoàn toàn.”

 

“Nhưng anh đã ép hệ thống lộ diện.”

 

“Hệ thống tiết lộ rằng, nền kinh tế phồn thịnh và sự gia tăng dân số cũng là một dạng năng lượng để duy trì thế giới và bản thân nó.”

 

“Vậy nên suốt những năm qua, anh mở rộng đế chế thương nghiệp, phát triển điên cuồng ở mọi lĩnh vực, anh cung cấp năng lượng cho hệ thống, và yêu cầu nó phải hồi sinh em.”

 

Tôi chớp mắt, nhìn khuôn mặt dịu dàng trước mắt của Tần Cận Nam.

 

Anh bây giờ và hình ảnh “hung thần” mà hệ thống từng miêu tả hoàn toàn trái ngược nhau.

 

Cuộc “giao tiếp” giữa họ, chắc chắn không thể yên bình như lời anh kể.

 

Đế chế thương nghiệp mà anh ấy gây dựng trong mười năm, lớn đến mức có thể nuôi sống cả thế giới và hệ thống, cũng không thể là chuyện đơn giản như lời Tần Cận Nam nói.

 

Vì vậy tôi hỏi thẳng: “Anh đã nắm được điểm yếu của nó, và lấy đó uy hiếp nó, đúng không?”

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 6"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Hẻm Truyện Logo

Toàn bộ nội dung và hình ảnh trên Hẻm Truyện được bên thứ ba đăng tải. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đặc biệt là liên quan đến bản quyền hoặc các vấn đề khác, xin vui lòng liên hệ với chúng tôi để được hỗ trợ và xử lý trong thời gian sớm nhất. Mọi thông tin xin liên hệ fanpage: Hẻm Truyện.

© 2025 Hẻm Truyện. All rights reserved.

Sign in

Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Hẻm Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Hẻm Truyện